Đêm khuya, khu phố cũ nát chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc.
Kể từ khi dị chủng xuất hiện nửa năm trước, thành phố Thanh Giang đã bị liệt vào vùng nguy hiểm. Cứ sau khi trời tối, trên đường không còn một bóng người.
Phong Linh xách túi đồ giảm giá vừa mua từ cửa hàng tiện lợi trước giờ đóng cửa, bước chân nhẹ nhàng xuyên qua các con hẻm, trở về tòa nhà tập thể cũ kỹ.
Chìa khóa tra vào ổ, “cạch” một tiếng.
Tiếng mở cửa dường như làm kinh động đến thứ gì đó. Từ góc phòng vang lên những tiếng sột soạt nhỏ vụn, vài chiếc xúc tu nhớp nháp, thối rữa đang ngọ nguậy trong bóng tối.
Phong Linh thẳng thừng ngó lơ.
Vào nhà bật đèn, cô đi thẳng đến tủ lạnh, sắp xếp gọn gàng những gói thức ăn liền và trái cây vào bên trong.
Dưới đáy túi mua sắm vẫn còn một con dao lọc xương mới tinh.
Cô bóc lớp giấy gói bên ngoài, cầm dao trên tay thử độ nặng, sau đó lạnh lùng nhìn về phía chiếc bàn gỗ kê sát tường.
Ở đó, một quái vật nửa người nửa ngợm đang bị trói chặt.
Bảo nó giống người là bởi loáng thoáng vẫn phân biệt được tứ chi. Bảo không giống người là vì chẳng thể tìm ra một cái đầu bình thường nào cả. Chỉ có những chi thể co giật bị kéo căng, găm chặt trên bàn, cùng khoang bụng sưng tấy đến mức chuyển sang màu tím đỏ. Từ cái bụng đó vươn ra hàng chục xúc tu, rỉ mủ máu và chất nhầy tanh tưởi xuống chân bàn, tỏa ra mùi hôi thối kinh tởm.
Rõ ràng, đây là một sinh vật dị chủng đang hấp hối.
Tuần trước Phong Linh vô tình nhặt được nó, lập tức nảy ra ý định mang về nhà nghiên cứu.
Kể từ khi dị chủng xâm chiếm Trái Đất, tin tức hàng ngày nếu không phải dị chủng tàn sát con người thì cũng là dị chủng bị săn gϊếŧ. Trên mạng tràn ngập những thông tin như vậy, khiến cô nảy sinh hứng thú mãnh liệt với loài sinh vật này.
Nghiên cứu vài ngày, cô phát hiện trạng thái của con dị chủng này rất kỳ lạ.
Mỗi ngày nó đều thối rữa hơn một chút, nhưng lại thể hiện một sức sống dai dẳng đến kinh người: vừa mục rữa lại vừa không ngừng mọc ra da thịt mới, dường như không thể chết, nhưng cũng hoàn toàn không có dấu hiệu lành lặn.
Có lẽ cảm nhận được cô đang đến gần, con quái vật trên bàn từ chuyển động chậm chạp sang giãy giụa dữ dội, những xúc tu thối rữa kia uốn éo như rắn độc.
Phong Linh giơ con dao lọc xương lên, dứt khoát đâm thẳng vào bụng con quái vật!
Cái bụng căng phồng lập tức xẹp xuống. Những xúc tu điên cuồng quật tơi tả để phản công, nhưng chúng vốn đã mục nát đến cực điểm, dễ dàng bị Phong Linh dùng dao khuấy nát.
Thấy nó đã “ngoan ngoãn”, Phong Linh đeo găng tay cao su, tiếp tục cầm dao bắt đầu tiến hành giải phẫu.
Đầu tiên là cắt bỏ tứ chi.
Sau đó rạch bỏ lớp da lởm chởm răng nhọn.
Tiếp theo làm sạch các xúc tu nhớp nháp, gạt bỏ phần thịt thối, mổ phanh khoang bụng, bên trong không hề có bất kỳ cơ quan nội tạng nào.
Cô hứng thú lục lọi trong đống thịt xương be bét máu, cuối cùng tìm thấy ở phần l*иg ngực một cụm màng thịt trông như cánh hoa. Chúng xếp chồng lên nhau, phập phồng đóng mở theo nhịp thở. Loáng thoáng thấy sâu bên trong được bao bọc bởi một con mắt vấy máu.
“Người ta bảo thẻ bài của dị chủng có thể giúp con người có được siêu năng lực, không biết có giấu trong này không...”
Phong Linh tự lẩm bẩm, chĩa mũi dao vào nhãn cầu rồi đâm mạnh xuống.
Máu phun ra như suối.
Màu đen của thịt thối, màu đỏ của máu tươi, màu xanh tím của chất dịch không rõ tên hòa lẫn vào nhau, chảy tràn trề.
Phong Linh nhấn thêm lực.
Một tiếng “cạch” giòn giã vang lên, nhãn cầu bị đâm thủng hoàn toàn.
Con quái vật co giật dữ dội một cái, sau đó nhanh chóng nhũn ra và thối rữa với tốc độ mắt thường có thể thấy, hoàn toàn mất đi dấu hiệu sự sống.
Phong Linh sững sờ, ngay sau đó liền thấy một tấm thẻ bài từ từ nổi lên từ vũng máu thịt bầy nhầy.
Thẻ bài có màu đỏ máu, hơi trong suốt, lơ lửng tĩnh lặng giữa không trung như thể vô trọng lượng. Trên bề mặt khắc rõ hình một con mắt.
Cô đã đọc nhiều bài đăng trên mạng về vật phẩm này, bèn hơi thắc mắc: “Chẳng phải người ta nói thẻ bài có màu bạc sao, sao cái này lại màu này?”
Cô đưa tay chạm vào.
Thẻ bài màu máu lập tức tan chảy, xuyên qua đầu ngón tay chui tọt vào lỗ chân lông cô, biến mất không dấu vết.
Đồng thời, trong đầu Phong Linh hiện lên một dòng thông báo rõ ràng:
[Bạn đã nhận được thẻ bài “■:#Nhâm※Mã”]
[Bạn là nguồn gốc của sự sống, bạn là mẹ của thế giới. Bạn sở hữu thể chất cường tráng và sức mạnh dồi dào, chỉ cần còn một tia hy vọng sống sót thì gần như không thể bị gϊếŧ chết.]
Tên thẻ bài không hiểu sao lại bị lỗi hiển thị.
Phong Linh còn đang ngơ ngác, dòng thông báo này đột ngột vỡ vụn, thay vào đó là vài dòng chữ đỏ rực cỡ lớn chiếm trọn tâm trí cô!
[Cảnh báo lỗi không xác định!]
[Cảnh báo lỗi không xác định!]
[Cảnh báo lỗi không xác định!]
Tiếng cảnh báo khiến đầu óc cô ong ong, chữ viết cũng liên tục nhấp nháy giật lag.
“Chuyện gì thế này...”
Phong Linh khó chịu day day thái dương. Đúng lúc này, văn bản trong đầu cô lại thay đổi.
[Cảnh báo! Bạn không phải người chơi.]
[Cảnh báo! Gen thẻ bài đã xảy ra biến đổi không xác định.]
Trong khoảnh khắc, một tiếng nổ oanh vang vọng trong đầu, cơn đau dữ dội thấu xương ập đến!
Mỗi một tế bào trong cơ thể đều bắt đầu biến đổi một cách điên cuồng!
Phản ứng dữ dội của cơ thể nằm ngoài dự tính của Phong Linh. Cô nén một tiếng hét thảm, lập tức nghiến chặt răng, cố chống tay vào bàn. Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, toàn thân cô đã ướt đẫm mồ hôi!
Tiếp đó là cảm giác xương cốt toàn thân như bị nghiền vụn!
Cô không chịu nổi nữa, quỳ sụp xuống đất, hai tay bấu chặt lấy sàn nhà, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Tầm nhìn đảo lộn choáng váng, đau đến mức thở thôi cũng thắt tim, ngay cả nhịp tim cũng nhói buốt!
Mỗi một dây thần kinh, mỗi một tế bào trong người cô đều đang gào thét!
Không biết đã bao lâu trôi qua, cơn đau thấu trời ấy cuối cùng cũng rút đi.
Phong Linh như thể vừa được vớt từ dưới nước lên.
Cô mở mắt, mệt mỏi nhìn vào đôi bàn tay mình.
Không có bất kỳ thay đổi nào bên ngoài, cô cũng không cảm thấy mình vừa sở hữu siêu năng lực. Trong phòng im ắng như tờ, ngoại trừ vũng nước thối do con quái vật tan chảy ra, dường như chẳng có chuyện gì từng xảy ra.
Phong Linh từ từ thở hắt ra một hơi, khẽ chửi thề một tiếng: “Mẹ kiếp. Đau chết đi được!”
*
Trong lòng cống ngầm tối tăm, một cô gái đeo mặt nạ xương đang loạng choạng bước đi, trước mắt đột nhiên hiện ra một màn hình ảo phát ra ánh sáng xanh lam.
Trong rừng núi tĩnh mịch, một người đàn ông mặc đạo bào đặt thanh tre trong tay xuống, chăm chú nhìn vào màn hình ảo, chìm vào suy tư.
Tiếng nhạc trong một quán karaoke nơi đô thị vẫn tiếp tục rền rĩ, nhưng các vị khách bên trong lại đồng loạt im bặt một cách kỳ lạ. Từng người từng người một trố mắt nhìn chằm chằm vào bảng thông báo cá nhân của mình.
Vào giây phút này, tất cả các "người chơi" xâm lược Trái Đất đều đồng thời nhận được một tin nhắn hệ thống:
[Boss Mẫu Sào (Ấu thể) đã ra đời, cấp độ nguy hiểm không xác định. Yêu cầu người chơi tìm kiếm Mẫu Sào, nhanh chóng tiêu diệt!]