Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Yêu Anh Là Chấp Niệm Của Đời Em

Chương 1

Chương Tiếp »
Khách sạn, phòng tổng thống.

Bộ vest, sơ mi và cà vạt của người đàn ông cùng áo ngực ren đen, qυầи ɭóŧ và bộ đồ công sở của người phụ nữ bị vứt ngổn ngang trên sàn. Bên cạnh là chiếc thùng rác với năm chiếc bαo ©αo sυ màu hồng nhạt đã qua sử dụng, tạo nên một khung cảnh mập mờ khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng đủ đỏ mặt.

Trên chiếc giường lớn kiểu Âu màu trắng, Thẩm Nam Kiều chậm rãi mở mắt.

Cô ngơ ngác nhìn trần nhà vài giây, rồi mới nhận ra mình đang ở đâu.

Chống tay ngồi dậy, cảm giác đau nhức nơi cơ thể vẫn rõ ràng đến mức không thể bỏ qua.

Mái tóc dài màu hạt dẻ mềm mại như rong biển xõa xuống hai bên vai, che khuất những dấu vết đỏ hồng còn sót lại trên cổ và trước ngực.

Người đàn ông nằm bên cạnh vẫn chưa tỉnh.

Nam Kiều vén chăn xuống giường, đi thẳng vào phòng tắm.

Cô tắm rất nhanh, chỉ xối nước qua loa rồi khoác áo choàng tắm bước ra ngoài.

Người đàn ông đã tỉnh.

Anh dựa vào đầu giường hút thuốc, tấm chăn chỉ che đến phần bụng dưới. L*иg ngực rắn chắc, đường nét cơ bắp đầy sức mạnh, trên đó vẫn còn vài vết cào đỏ nhạt do cô để lại tối qua.

Nghe thấy tiếng động, anh quay đầu lại.

Ánh mắt sắc bén lập tức rơi thẳng lên người Nam Kiều.

Người phụ nữ đứng dưới ánh đèn, áo choàng tắm quấn hờ quanh thân thể. Làn da trắng ngần sau khi tắm xong ửng lên sắc hồng nhạt. Chỉ cần đứng yên ở đó thôi cũng đủ trở thành một phong cảnh tuyệt đẹp.

Anh nhả một làn khói thuốc: "Nói đi, cô muốn bao nhiêu?"

Lúc tỉnh dậy, Mạc Bắc Thừa đã nhìn thấy vết máu trên ga giường.

Không chỉ một chỗ.

Có lẽ đêm qua anh quá mạnh bạo, làm cô bị thương.

Nam Kiều bật cười khẽ.

Cô đi đến ghế sofa ngồi xuống, đôi mắt đẹp híp lại đầy vẻ nghiền ngẫm: "Đàn ông các anh có phải đều thích dùng tiền để giải quyết những chuyện thế này không?"

Gương mặt Mạc Bắc Thừa góc cạnh lạnh lùng, đường nét sắc bén như dao gọt. Dưới mái tóc ngắn gọn gàng là đôi mắt đen sâu thẳm, sắc sảo như mắt chim ưng.

Anh nheo mắt: "Vậy cô muốn gì?"

Nam Kiều nhìn thẳng vào anh: "Muốn anh."

Không khí chợt yên lặng.

...

"Cưới tôi."

Mạc Bắc Thừa bật cười lạnh, giọng điệu đầy mỉa mai: "Tham vọng không nhỏ nhỉ."

Anh vốn luôn lạnh nhạt với phụ nữ, nhưng vẫn giữ phép lịch sự tối thiểu. Việc anh thốt ra những lời khinh miệt như thế này đủ cho thấy Nam Kiều đã thật sự chọc giận anh: "Chỉ một đêm mà đã muốn làm Mạc thiếu phu nhân? Cô thật sự nghĩ mình quý giá đến thế sao? Dùng chuyện lên giường để đạt mục đích, khác gì gái bán thân?"

Đối mặt với những lời sỉ nhục ấy, Nam Kiều lại chẳng hề để tâm.

Muốn để tâm...

Cũng phải còn trái tim để đau mới được.

Mà trái tim của Thẩm Nam Kiều...

Đã vỡ nát từ nhiều năm trước rồi.

Cô nhếch môi: "Nếu là người khác, chuyện xảy ra trong một đêm đúng là chẳng ảnh hưởng được gì. Nhưng anh thì khác."

"Anh là quân nhân."

"Trên người anh đại diện cho danh dự của quốc gia."

Ánh mắt cô khóa chặt gương mặt đang dần tối sầm của người đàn ông.

"Muốn uy hϊếp Mạc Tam thiếu thì tất nhiên phải có chút bằng chứng thực tế."

"Rất tiếc, tối qua tôi đã quay video."

"Càng không may hơn nữa là... tôi có phản kháng."

"Và đoạn video ấy ghi lại rất rõ việc anh bất chấp ý nguyện của tôi, cưỡng ép phát sinh quan hệ với tôi.

Không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng như dây đàn."

Nam Kiều gần như cho rằng Mạc Bắc Thừa sẽ lao tới bóp cổ cô, ép cô xóa đoạn video kia.

Nhưng không...

Anh chỉ ngồi đó, nheo mắt nhìn cô.

Ánh mắt ấy quá mức sắc lạnh.

Là một người phụ nữ, Nam Kiều thật sự không dám nhìn thẳng quá lâu.

Vài phút sau.
Chương Tiếp »