Chương 9: Đại náo Tiểu Viện - Trung Thiên Chi Lực

Luồng sát khí từ tên Thống lĩnh cấm quân tỏa ra khiến không khí trong tiểu viện trở nên đặc quánh. Hắn tên là Triệu Hùng, tu vi đã đạt tới Trung Thiên cảnh tam giai (Cảnh giới thứ hai sau Nhập Sơ). Ở Thần Phong Đế Quốc, kẻ bước vào Trung Thiên cảnh đã có thể tụ khí thành hình, thoát ly khỏi phàm nhân.

"Lũ nhãi ranh cuồng vọng! Lý Vương gia (Lý Đồ - Đường đệ Hoàng đế, nắm quyền Đại Hình Tư) đã có lệnh: Kẻ nào kháng cự, gϊếŧ không tha!" – Triệu Hùng vung đại đao, lưỡi đao rung lên bần bật, tỏa ra luồng nguyên khí màu vàng đất nồng đậm.

"Mập, cơ hội để ngươi tôi luyện Huyết Mang Chi Thể chính là lúc này. Đừng làm ta mất mặt!" – Bá Thần thản nhiên lùi lại một bước, nhường sân khấu cho gã tiểu đệ.

"Lão đại cứ tin đệ!"

Hắc Minh (Tiểu đệ Bá Thần - Nhập Sơ tam giai) gầm lên một tiếng, huyết dịch trong người bỗng chốc sôi trào. Hắn vận chuyển Huyết Mang Thiên Tâm Quyết (Công pháp Địa phẩm thập trọng thiên). Một luồng khí tức màu đỏ đen bùng phát, bao phủ lấy thân hình mập mạp của hắn như một lớp chiến giáp mờ ảo.

Mười tên lính cấm quân (Nhập Sơ cảnh lục giai) đồng loạt đâm tới. Trường thương kết thành một trận pháp đơn giản nhưng đầy sát khí.

Keng! Keng! Keng!

Những mũi thương đâm vào da thịt Hắc Minh phát ra tiếng va chạm như chạm vào kim loại. Nhờ dị thể và công pháp cao cấp, lực phòng ngự của hắn đã vượt xa tu vi hiện tại. Hắc Minh tung một quyền cực nặng, mang theo huyết quang đỏ rực vào ngực tên lính đi đầu.

Bùm! Tên lính bay ngược ra sau, đập nát bức tường gạch. Chỉ trong vài nhịp thở, Hắc Minh đã đánh tan đội hình cấm quân, dù trên người có vài vết xước nhưng huyết quang lại càng trở nên rực rỡ hơn. Đây chính là đặc tính của Huyết Mang Chi Thể: Càng chiến đấu càng hăng máu.

"Đồ phế vật! Để ta!"

Triệu Hùng thấy thuộc hạ thất bại, liền mất kiên nhẫn. Lão vung thanh đại đao (Linh phẩm tam trọng thiên), nguyên khí của Trung Thiên cảnh bùng nổ, chém ra một đường đao khí dài hơn hai thước thẳng về phía Hắc Minh:

"Sát Phạt Đao Pháp – Đoạn Thạch!"

Áp lực từ Trung Thiên cảnh khiến không khí bị ép đến vặn vẹo. Hắc Minh cảm thấy hơi thở nghẹn lại, áp lực cảnh giới khiến hắn cứng đờ người.

Cạch!

Một âm thanh khô khốc vang lên. Toàn bộ không gian như đông cứng lại. Bá Thần đã xuất hiện trước mặt Hắc Minh từ lúc nào không hay. Hắn chỉ dùng hai ngón tay – nhẹ nhàng kẹp lấy lưỡi đại đao đang mang sức mạnh vạn quân của Triệu Hùng. Dù chỉ mới là Nhập Sơ bát giai, nhưng nguyên khí từ Luân Hồi Châu tinh thuần đến mức cực điểm, cộng thêm kinh nghiệm chiến đấu nghìn năm, hắn dễ dàng tìm ra điểm yếu nhất trên lưỡi đao để khóa chặt.

"Cái gì? Ngươi... Nhập Sơ cảnh mà dám tay không bắt đao của Trung Thiên cảnh?" – Triệu Hùng mặt mày xám ngoét, dồn hết sức bình sinh nhưng thanh đao vẫn bất động như bị đâm vào núi đá.

"Trung Thiên cảnh của ngươi là nhờ dùng đan dược cưỡng ép thăng cấp, nguyên khí hỗn tạp, căn cơ lỏng lẻo. Đối với ta, ngươi còn yếu hơn cả Nhập Sơ cảnh đỉnh phong." – Bá Thần lạnh lùng lên tiếng.

Hắn khẽ búng tay vào lưỡi đao. Răng rắc! Thanh đại đao vỡ vụn thành trăm mảnh. Bá Thần tiến lên nửa bước, lòng bàn tay nhẹ nhàng vỗ vào ngực Triệu Hùng. Một chiêu trông thì chậm nhưng thực tế lại nhanh như chớp giật, ẩn chứa Thiên Linh Luyện Thể Quyết.

Binh!

Thân hình vạm vỡ của Triệu Hùng bay ngược ra ngoài tiểu viện, máu tươi phun ra nhuộm đỏ giáp trụ. Lão Thống lĩnh nằm thoi thóp, ánh mắt nhìn Bá Thần như nhìn thấy một vị hung thần.

"Lão đại... huynh quá mạnh rồi!" – Hắc Minh lau mồ hôi, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái.

Bá Thần thu tay về, ánh mắt hắn liếc về phía đỉnh tháp cao cách đó vài trăm trượng, nơi một bóng người mặc áo choàng xanh nhạt (Thanh Y nhân) đang lặng lẽ quan sát.

"Mập, vào nhà pha trà đi. Vị khách trên kia... có lẽ đã xem đủ kịch hay rồi."

Bá Thần hướng về phía tháp cao, giọng nói bình thản nhưng xuyên thấu không gian: "Đã đến rồi, sao không xuống đây uống chén trà nhạt?"