Trong không gian tĩnh lặng của tiểu viện sau cuộc chiến, một cơn gió nhẹ lướt qua mang theo hương thơm thoát tục của sen trắng. Từ đỉnh tháp cao đằng xa, một bóng người mặc áo choàng xanh nhạt (
Thanh Y nhân) nhẹ nhàng đáp xuống sân viện, tà áo bay phất phơ như tiên nữ giáng trần nhưng khí thế lại lạnh lùng như băng tuyết.
Đó là một nữ tử có dung nhan thanh tú, đôi mắt sáng như sao trời nhưng ẩn chứa sự sắc sảo. Trên ngực áo nàng có thêu một đóa sen trắng mười hai cánh, tỏa ra một luồng linh lực ôn hòa nhưng vô cùng thần bí.
"Nàng là ai? Lại là người của Lý Vương gia phái tới sao?" – Hắc Minh (
Tiểu đệ Bá Thần) cảnh giác, tay nắm chặt trọng kiếm.
Bá Thần (
Nhân vật chính - chuyển thế của Bá Đế) khẽ giơ tay ra hiệu cho Hắc Minh bình tĩnh. Đôi mắt
Thiên Luân Nhãn của hắn khẽ thu hẹp lại khi nhìn vào đóa sen mười hai cánh trên ngực áo nữ tử. Trong ký ức 24.000 năm trước của hắn, đây chính là huy hiệu của
Thiên Liên Thánh Giáo tại Thần Vực — một thế lực chuyên tu luyện linh hồn và chữa trị thương thế.
"Không ngờ ở nơi Hạ Vực hẻo lánh này lại có truyền nhân của Thiên Liên." – Bá Thần thầm nghĩ, một thoáng hoài niệm lướt qua tâm trí.
Hắn thản nhiên ngồi xuống chiếc bàn đá giữa sân, nhấp một ngụm trà rồi bình thản nói: "Nguyên khí tịnh hóa, biểu tượng Thập Nhị Liên Hoa. Nếu ta đoán không lầm, nàng đến từ
Thiên Liên Tông (Một trong ba đại tông môn đứng đầu đế quốc, vốn là nhánh nhỏ thất lạc của Thiên Liên Thánh Giáo tại Thần Vực)?"
Nữ tử thanh y hơi khựng lại, đôi mắt hiện lên một tia kinh ngạc tột độ: "Ngươi... làm sao ngươi biết về bí sử "Thập Nhị Liên Hoa"? Ngay cả các trưởng lão trong tông môn cũng ít người biết tới danh xưng đó."
Nàng hít sâu một hơi, lấy lại sự bình tĩnh: "Ta là
Tuyết Dao (Đệ tử hạt nhân của Thiên Liên Tông, tu vi
Trung Thiên cảnh cửu giai đỉnh phong). Ta đứng trên tháp cao phía Bắc, cảm nhận được một luồng ba động linh hồn vô cùng tinh thuần phát ra từ đây vào ba canh giờ trước. Đó là nhịp búa mang theo đạo vận của một vị Luyện khí sư đang ở trạng thái "Nhân Linh Hợp Nhất". Khi đến gần, ta thấy chiếc nhẫn trên tay tiểu đệ của ngươi tỏa ra linh vận tương đồng. Vị bằng hữu này, chiếc nhẫn
Linh phẩm thập trọng thiên đó... là do ngươi vừa rèn ra đúng không?"
Bá Thần không trả lời trực tiếp mà chỉ hỏi: "Truyền nhân của Thiên Liên tìm ta có việc gì?"
Tuyết Dao khẽ gật đầu, trong lòng thầm kinh ngạc vì sự bình tĩnh và nhãn lực thần bí của thiếu niên này. Nàng đi thẳng vào vấn đề: "Ta không quan tâm đến ân oán của ngươi và Lý Gia. Ta đến đây vì tối nay tại
Vạn Bảo Các (Nơi đấu giá lớn nhất kinh thành) có xuất hiện một món
Hoàng phẩm cổ vật bị hư hại, tỏa ra sát khí rất nặng. Nó có nguồn gốc từ Thượng Vực, thậm chí có thể là từ Thần Vực rơi xuống. Các Luyện khí sư ở kinh thành đều bó tay, nhưng ta cảm thấy hơi thở nguyên khí của ngươi có thể khắc chế được nó."
Nàng đặt tấm thiệp mời màu bạc lên bàn: "Ta mời ngươi tham gia buổi đấu giá tối nay. Nếu ngươi có thể giúp ta nhìn thấu bí mật của món cổ vật đó, Thiên Liên Tông sẽ đứng ra bảo hộ ngươi trước áp lực của Đại Hình Tư. Ngươi gϊếŧ người của Lý Vương gia (
Lý Đồ), nếu không có một thế lực lớn che chở, e là khó sống sót nổi tại kinh thành này."
Bá Thần nhìn tấm thiệp, khóe môi khẽ nhếch: "Bảo hộ? Ta không cần. Nhưng món "phế phẩm" của Thần Vực mà nàng nói khiến ta hơi tò mò. Được, tối nay ta sẽ tới xem thử."
Tuyết Dao nhìn sâu vào mắt Bá Thần một lần nữa, nàng cảm thấy thiếu niên này như một vị thần linh đang ẩn mình, hoàn toàn không thể thấu hiểu. "Vậy hẹn gặp lại tại Vạn Bảo Các. Hy vọng nhãn lực của ta không lầm."
Vυ"t! Nàng biến mất trong màn đêm, để lại một làn hương sen thoang thoảng.
Hắc Minh gãi đầu: "Lão đại, sao huynh biết nàng ta là người của Thiên Liên Tông hay vậy? Lại còn "truyền nhân Thần Vực" gì nữa?"
Bá Thần đứng dậy, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía hoàng cung: "Bởi vì đóa sen trên áo nàng ta, từng là thứ ta dùng để làm thuốc dẫn cách đây vạn năm. Mập, thu dọn đi. Tối nay chúng ta đi lấy lại một món đồ cũ của ta."