Đêm kinh thành Long Thăng, không khí bị xé toạc bởi sự náo nhiệt đổ dồn về phía trung tâm.
Vạn Bảo Các hiện ra như một tòa tháp ánh sáng chín tầng, mỗi tầng đều được khảm nạm Dạ Minh Châu sáng rực, tỏa ra luồng linh lực ôn hòa bảo phủ toàn bộ tòa thành. Đây không chỉ là nơi giao thương, mà là biểu tượng quyền lực của giới thượng tầng Thần Phong Đế Quốc.
Tại cổng chính xây bằng Bạch Ngọc, hai hàng hộ vệ tu vi
Trung Thiên cảnh cửu giai đứng sừng sững, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng soi xét từng vị khách.
"Lão đại... Đệ có nhìn lầm không? Đến cả lính canh cổng cũng mạnh hơn gã Thống lĩnh Triệu Hùng lúc chiều sao?" – Hắc Minh (
Huynh đệ đầu tiên ở hạ vực) nuốt nước bọt, tay siết chặt chuôi kiếm.
Bá Thần (
Chuyển thế Bá Đế) thản nhiên bước đi, tà áo thanh y không chút gợn sóng. Ánh mắt hắn bình thản đến lạ kỳ, như thể tòa bảo các vĩ đại này chỉ là một gian hàng ven đường. Hắn khẽ búng tay, tấm thiệp bạc của Tuyết Dao hiện ra. Ngay lập tức, gã hộ vệ vốn đang cao ngạo liền cúi rạp người, run rẩy dẫn lối:
"Kính mời quý khách vào gian phòng VIP tầng bảy!"
Bước vào sảnh chính, một không gian rộng lớn đến choáng ngợp hiện ra. Sàn nhà lát bằng
Linh Linh Thạch, loại đá có thể tự động thanh lọc nguyên khí. Hàng ngàn vị khách là các quan gia, tông môn thiên tài ngồi kín các dãy ghế bằng gỗ đàn hương quý hiếm. Mùi hương dược liệu ngàn năm thoang thoảng trong không khí, kí©h thí©ɧ khứu giác của mọi võ giả.
Phía trên đài cao, một lão giả mặc trường bào vàng kim, tu vi đạt tới
Địa Tâm cảnh nhị giai – đó là
Kim Đại Sư, đấu giá sư lừng danh nhất kinh thành. Lão gõ mạnh chiếc búa bằng gỗ trầm xuống mặt bàn:
"Món bảo vật tiếp theo, dù phẩm giai chỉ là
Hoàng phẩm tam trọng thiên, nhưng lại ẩn chứa hơi thở của
Thánh phẩm di tích. Đây là mảnh vỡ của
Tuyết Liên Trâm!"
Chiếc hộp ngọc mở ra, một mảnh trâm gãy nát, tỏa ra hàn khí màu xanh nhạt. Cả hội trường bỗng chốc lặng ngắt, rồi xì xào bàn tán: "Chỉ là đồ bỏ đi, muội khí nồng nặc thế kia ai mà dùng được?"
Tuy nhiên, trong căn phòng VIP tầng bảy, đôi mắt
Thiên Luân Nhãn của Bá Thần khẽ lay động.
Thiên Sinh Khí Vận trong người hắn bỗng dưng cộng hưởng mạnh mẽ với mảnh trâm đó. Một hình ảnh mờ ảo về một nữ tử mang nét đẹp thanh khiết như tuyết đầu mùa hiện lên trong tâm trí hắn –
Văn Linh Cơ.
"Nhân duyên đầu tiên của kiếp này... rốt cuộc cũng xuất hiện." – Bá Thần thầm nhủ. Kiếp này hắn không có đồ đệ từ trước, nhưng mảnh trâm này chính là "vật dẫn" giúp hắn tìm thấy thê tử và đồ đệ đầu tiên của mình.
"Mười vạn nguyên bạc!" – Giọng Hắc Minh vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
"Hai mươi vạn!" – Một giọng nói đầy hống hách vang lên từ gian phòng đối diện. Đó là
Lý Hoàn (Con trai cả của
Lý Vương gia, tu vi
Trung Thiên cảnh lục giai). Hắn đứng bên cửa sổ, ánh mắt đầy khıêυ khí©h: "Thứ mà Lý phủ ta nhìn trúng, ai dám tranh?"
Bá Thần không thèm nhìn lấy một cái, hắn nhấp một ngụm trà, vận hành
Hóa Hợp Khí Quyết. Một luồng uy áp vô hình, mang theo hơi thở của
Cửu Tiêu Thần Đế tràn ra khỏi căn phòng, khiến toàn bộ sảnh đấu giá bỗng chốc trở nên nặng nề như có núi cao đè nặng.
"Năm mươi vạn." – Bá Thần bình thản cất lời.
Lý Hoàn giận dữ, vung tay định tung ra nguyên khí công kích, nhưng ngay lập tức bị luồng khí tức của Bá Thần ép cho quỳ sụp xuống sàn.
"Ngươi... ngươi là ai?" – Lý Hoàn run rẩy, mặt trắng bệch.
Bá Thần đứng dậy, vóc dáng uy nghiêm như vị thần giáng thế, nhìn xuống phía dưới: "Ngươi không đủ tư cách biết ta là ai. Mảnh trâm này, ta lấy. Kẻ nào cản, gϊếŧ!"
Tiếng búa của Kim Đại Sư run rẩy rơi xuống: "Chốt... chốt hạ! Mảnh Tuyết Liên Trâm thuộc về vị khách tầng bảy!"
Bá Thần cầm lấy mảnh trâm, cảm nhận sợi dây tơ hồng của vận mệnh đang dẫn lối về hướng Bắc – nơi có
Hàn Băng Cốc.