CHƯƠNG 12: TẠO HOÁ THANH LIÊN PHIẾN

Trong gian phòng VIP sang trọng, Vương quản sự khẽ khom người, nụ cười vẫn giữ đúng thước tấc của một kẻ làm kinh doanh lâu năm:

"Bá công tử, mảnh Tuyết Liên Trâm đã định giá năm mươi vạn nguyên bạc. Theo lệ cũ, xin ngài vui lòng thanh toán hoặc để lại bảo vật tương đương. Mong công tử thông cảm cho cái khó của chúng tôi."

Bá Thần không nói một lời, ngón tay khẽ búng, một bình ngọc giản đơn lướt trên mặt bàn đá, dừng lại ngay trước tay Vương quản sự.

"Dùng thứ này thanh toán."

Vương quản sự nghi hoặc mở nắp bình. Là kẻ đứng đầu chi nhánh kinh thành, lão từng thấy qua không ít kỳ trân, nhưng khi nhìn thấy viên đan bên trong, đồng tử lão bỗng co rút lại. Trên bề mặt viên đan tròn trịa, mười đường vân nhỏ li ti uốn lượn rực rỡ như rồng bay phượng múa.

"Tám... chín... mười! Thập vân?" – Bàn tay Vương quản sự run bắn lên. Thập trọng thiên hoàn mỹ trong truyền thuyết! Lão lập tức thu lại vẻ dò xét, cung kính cúi đầu: "Đại sư! Là tiểu nhân hữu nhãn vô châu! Viên đan thập vân này là vô giá, tiểu nhân lập tức làm thủ tục bàn giao mảnh trâm cho ngài!"

Đúng lúc này, cửa phòng khẽ đẩy ra. Tuyết Dao bước vào, dáng vẻ thanh cao, dung mạo bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Nàng nhìn Vương quản sự, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo uy nghiêm:

"Vương quản sự, khối đen kỳ quái đó tại sao hôm nay lại không thấy đưa lên đài? Nó đã được người khác mua rồi sao?"

Nàng đã theo dõi nó qua hai lần đấu giá trước. Dù cảm nhận được một sợi dây liên kết vô hình, nhưng muội khí dày đặc khiến nàng không thể xác định đó là họa hay phúc. Lần này nàng quyết định đánh cược, nhưng món đồ lại biến mất.

Vương quản sự lau mồ hôi: "Tuyết tiểu thư, khối đen đó sát khí quá nặng, đã cất xuống tầng hầm bảo trì vĩnh viễn rồi."

Bá Thần đứng dậy, vạt áo thanh y phẳng lặng, hắn nhìn nàng rồi thản nhiên nói: "Nếu muốn xem, thì xuống đó mà xem. Có ta ở đây, dù là họa cũng không chạm được vào nàng."

Dưới tầng hầm u tối, trên bệ đá là một khối vật chất đen kịt, không rõ hình hài, tỏa ra luồng khói đen u ám. Tuyết Dao đứng cách xa ba bước, muội khí lập tức đẩy ngược cảm ứng của nàng ra ngoài.

Bá Thần không nói lời thừa, đôi mắt Thiên Luân Nhãn ẩn hiện sắc vàng bí ẩn nhìn xuyên qua lớp khói đặc quánh. Hắn đưa bàn tay ra, vận hành Hóa Hợp Khí Quyết. Trước sự kinh ngạc của Tuyết Dao, luồng sát khí hung bạo kia bỗng trở nên ngoan ngoãn, bị tịnh hóa hoàn toàn vào lòng bàn tay hắn.

Rắc... rắc...

Lớp vỏ đen kịt vỡ vụn, để lại một miếng phiến màu bạc tinh khôi, trên mặt rực rỡ chín đường Binh vân.

Bá Thần khẽ biến sắc trong lòng nhưng gương mặt vẫn bình thản. Thông qua ký ức của một vị Đế Sư, hắn lập tức nhận ra đây chính là một trong năm mảnh vỡ của Tạo Hóa Thanh Liên Phiến — một món thần khí từng thuộc về một vị cố nhân. Tuy nhiên, hắn không nói ra nửa lời.

Tuyết Dao nhìn miếng phiến bạc, dù không biết nó là gì nhưng cảm giác quen thuộc ngày càng mãnh liệt. Nàng cung kính cúi đầu với Bá Thần: "Đa tạ công tử thành toàn. Tuyết Dao muốn mang vật này về tông môn để thỉnh giáo các vị trưởng bối, không biết ý công tử thế nào?"

Bá Thần thu tay, nhận lấy mảnh Tuyết Liên Trâm từ quản sự. Thông qua sợi dây linh khí giữa mảnh trâm và chủ nhân, hắn đã biết rõ vị trí chính xác của nàng ấy. Hắn liếc nhìn Tuyết Dao, hỏi ngắn gọn:

"Nàng có biết Hàn Băng Cốc đi hướng nào không?"

Tuyết Dao hơi sững người, rồi lập tức chỉ về phía Bắc: "Đi thẳng về hướng Bắc mười dặm qua khỏi bìa rừng kinh thành chính là Hàn Băng Cốc. Tuy nhiên quân đội Lý Vương gia đang ở đó, công tử..."

"Đã biết."

Bá Thần không đợi nàng nói hết, hắn phất tay áo quay lưng bước đi.

"Mập, đi thôi. Chậm trễ nhân duyên là tội lớn."

Tuyết Dao đứng lặng nhìn theo bóng lưng thanh y khuất dần trong bóng tối, trong lòng thầm ghi nhớ cái tên Bá Thần. Nàng không biết rằng, miếng phiến nàng vừa nhận lấy sau này sẽ trở thành một phần của Thần khí trấn áp thiên hạ.