Gió bấc rít gào qua những khe đá hẹp, mang theo hơi lạnh thấu xương của vùng cực Bắc kinh thành.
Hàn Băng Cốc hiện ra như một cái miệng khổng lồ của đại địa, quanh năm mây mù bao phủ, chỉ có những tán thông già phủ tuyết trắng xóa đứng sừng sững giữa trời đông.
Bá Thần bước đi trên lớp tuyết dày, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như không, chẳng để lại lấy một dấu vết. Ngược lại, Hắc Minh phía sau đang thở ra từng luồng khói trắng, hàm răng va vào nhau lập cập: "Lão đại... nơi này tà môn thật, nguyên khí trong người đệ như muốn đông cứng lại rồi."
Bá Thần không ngoảnh đầu, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào mảnh
Tuyết Liên Trâm đang cầm trong tay. Sợi dây linh khí vô hình bắt đầu run rẩy dữ dội, ánh sáng bạc tỏa ra từ trâm gãy chỉ thẳng vào sâu trong hẻm núi tối tăm.
"Gắng chịu một chút, sắp đến rồi." Bá Thần trầm giọng. Trong lòng hắn, một cảm giác xót xa thoáng qua. Hắn cảm nhận được hơi thở của người kia đang vô cùng yếu ớt, linh mạch dường như đang bị một luồng hàn độc cực kỳ hung bạo tàn phá.
"Đứng lại! Kẻ nào dám bén mảng đến khu vực cấm của Lý Vương phủ?"
Một tiếng quát vang dội cắt ngang tiếng gió. Từ trong các hốc đá, mười mấy tên binh sĩ mặc giáp nặng, cầm trường thương lao ra bao vây lấy hai người. Dẫn đầu là một tên Bách phu trưởng, tu vi đã đạt tới
Trung Thiên cảnh cửu giai, ánh mắt đầy vẻ hung ác.
Hắn nhìn thấy mảnh trâm trên tay Bá Thần, đôi mắt tham lam lóe sáng: "Hóa ra là đồng bọn của con ả chạy trốn kia? Khôn hồn thì nộp món đồ đó ra, rồi theo ta về chịu tội!"
Bá Thần dừng bước, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn tên Bách phu trưởng như nhìn một xác chết: "Ta chỉ hỏi một câu: Nàng ấy đang ở đâu?"
"Muốn tìm nó? Xuống địa ngục mà tìm!" Tên Bách phu trưởng cười gằn, trường thương trong tay rung lên, mang theo nguyên khí thuộc tính Thổ nặng nề đâm thẳng về phía ngực Bá Thần.
Vυ"t!Bá Thần vẫn đứng yên, tay trái chắp sau lưng, tay phải khẽ đưa ra, hai ngón tay kẹp chặt lấy mũi thương sắc lẹm.
Rắc!Một tiếng động khô khốc vang lên, mũi thương bằng thép ròng vỡ vụn trước sự kinh hãi của đám binh sĩ. Bá Thần khẽ búng tay, một mảnh vụn của mũi thương bay ngược trở lại với tốc độ kinh hoàng, xuyên qua vai tên Bách phu trưởng, ghim chặt lão vào vách đá phía sau.
"Aaa!" Tiếng hét thảm thiết vang động cả hẻm núi.
"Ta không có kiên nhẫn. Nói, hoặc chết." Khí tức của Bá Thần bỗng chốc bùng nổ,
Minh Vương Khí Vận nhàn nhạt tỏa ra khiến đám binh sĩ xung quanh cảm thấy như có một vị tử thần đang bóp nghẹt trái tim mình.
Tên Bách phu trưởng run rẩy, mặt không còn một giọt máu: "Trong... trong hang đá cuối cốc... Đội trưởng Lý Thiết đang bao vây nàng ấy... đừng gϊếŧ ta..."
Bá Thần không thèm nhìn lại, thân ảnh khẽ nhòa đi, lướt thẳng vào sâu trong cốc. Hắc Minh thấy vậy cũng lập tức vác trọng kiếm đuổi theo, không quên để lại một câu: "Đυ.ng vào người của lão đại ta, các ngươi chuẩn bị quan tài là vừa!"
Tại cuối hẻm núi, bên trong một hang đá lạnh lẽo, một thiếu nữ mặc y phục trắng rách nát đang tựa lưng vào vách đá. Gương mặt nàng tái nhợt nhưng vẫn không giấu được vẻ thanh tú thoát tục, đôi mắt phảng phất hơi nước nhưng đầy kiên cường.
Nàng chính là
Văn Linh Cơ.
Xung quanh nàng, năm sáu tên cao thủ của vương phủ đang vây quanh, cầm đầu là Lý Thiết (
Địa Tâm cảnh nhị giai). Lão cười đắc ý: "Văn cô nương, giao ra
Hàn Băng Tâm Pháp của tông môn ngươi, ta sẽ cho ngươi chết một cách toàn thây. Linh mạch của ngươi đã bị ta đánh nát, không chạy thoát được đâu!"
Văn Linh Cơ cắn chặt môi đến bật máu, tay nàng siết chặt một mảnh ngọc vỡ, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định: "Dù có chết, ta cũng không để các ngươi đạt được mục đích..."
"Vậy thì chết đi!" Lý Thiết gầm lên, bàn tay tụ lực định giáng xuống đỉnh đầu nàng.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một giọng nói trầm thấp như sấm sét nổ bên tai hắn:
"Chạm vào đồ đệ của ta, ngươi đã hỏi qua ý ta chưa?"
Một luồng kình phong xé toạc màn sương tuyết, đánh văng bàn tay của Lý Thiết ra xa. Bá Thần từ trong bóng tối bước ra, bóng lưng gầy nhưng hiên ngang như một ngọn núi lớn che chắn trước mặt Văn Linh Cơ.
Bốn mắt nhìn nhau, một người là Đế vương chuyển thế, một người là nhân duyên kiếp này. Trái tim Văn Linh Cơ bỗng rung động mãnh liệt, nàng nhìn bóng lưng vị thanh niên lạ mặt, một cảm giác an toàn lạ thường bao phủ lấy tâm hồn đang kiệt quệ của nàng.