CHƯƠNG 14: TRẢM LÝ THIẾT – THỦ PHÁP CỦA BÁ ĐẾ

Sát khí trong hang đá dường như đông cứng lại. Lý Thiết (Địa Tâm cảnh nhị giai) lùi lại hai bước, cánh tay vừa bị đánh văng vẫn còn tê dại. Lão nhìn chằm chằm vào thiếu niên thanh y vừa xuất hiện, gầm lên:

"Kẻ nào dám xen vào việc của Lý Vương phủ? Một tên Nhập Sơ cảnh bát giai mà cũng muốn học người ta anh hùng cứu mỹ nhân sao? Gϊếŧ hắn cho ta!"

Ngay lập tức, ba tên cao thủ Trung Thiên cảnh xung quanh rút kiếm lao tới. Kiếm khí xé gió, ba đạo quang mang bao vây mọi hướng rút lui của Bá Thần.

Văn Linh Cơ yếu ớt thốt lên: "Công tử... mau chạy đi..."

Bá Thần không ngoảnh đầu, ánh mắt bình thản đến lạ kỳ. Khi ba mũi kiếm chỉ còn cách da thịt hắn gang tấc, thân hình hắn khẽ nhòa đi — đó không phải tốc độ cực nhanh, mà là một loại bộ pháp kỳ dị né tránh ngay vào "điểm mù" của đối phương.

"Sát chiêu có thừa, nhưng sơ hở quá nhiều."

Bá Thần khẽ lướt qua, ngón tay hắn như thiểm điện điểm nhẹ vào khuỷu tay của tên lính bên trái, đồng thời mượn lực đẩy thanh kiếm của tên đó đâm thẳng vào đùi tên bên phải.

Xoẹt! Bịch!

Chỉ trong một hơi thở, ba tên cao thủ Trung Thiên cảnh ngã gục, kinh mạch tại tay chân bị luồng nguyên khí của Hóa Hợp Khí Quyết xâm nhập làm tê liệt hoàn toàn. Chúng không chết, nhưng đã mất khả năng chiến đấu.

Lý Thiết trợn tròn mắt: "Y thuật hay là yêu thuật? Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?"

Lão điên cuồng vung đại đao, dồn toàn bộ linh lực vào một chiêu chém xuống: "Hàn Băng Toái Thiết Trảm!"

Bá Thần không tránh, hắn vươn hai ngón tay, kẹp lấy sóng đao của Lý Thiết ngay tại điểm yếu nhất của món binh khí. Hóa Hợp Khí Quyết vận hành, hắn không chống lại lực đạo của lão, mà mượn chính luồng hàn băng nguyên khí của lão để phản chấn ngược lại.

Rắc!

Thanh đại đao gãy vụn. Lý Thiết bị chính nguyên khí của mình dội ngược vào ngực, văng mạnh vào vách đá, miệng phun máu tươi. Lão kinh hoàng nhận ra, thiếu niên này không hề dùng sức mạnh vượt cấp, mà đang dùng "kỹ" để nghiền nát "lực" của lão.

Bá Thần bước tới, một chân dẫm lên ngực Lý Thiết, giọng nói lạnh thấu xương: "Nàng ấy là người của ta. Ngươi động vào nàng, chính là phạm vào thiên điều."

"Ngươi... Lý Vương phủ sẽ..."

Chưa kịp nói hết câu, Bá Thần đã điểm một chỉ vào đan điền của lão. Luồng nguyên khí bạo liệt của Lý Thiết lập tức bị tịnh hóa sạch sành sanh, phế bỏ hoàn toàn tu vi Địa Tâm cảnh. Hắn phất tay, một luồng kình phong ném Lý Thiết ra khỏi hang như ném một bao rác: "Mập, xử lý tên này."

"Có ngay lão đại!" Hắc Minh ở bên ngoài cười hắc hắc, kéo lê Lý Thiết đi vào bóng tối.

Sự im lặng trở lại trong hang. Bá Thần xoay người nhìn Văn Linh Cơ. Hắn ngồi xuống, nhẹ nhàng lấy mảnh Tuyết Liên Trâm cài lại lên mái tóc nàng.

"Đã để nàng chịu khổ rồi."

Văn Linh Cơ nhìn hắn, dòng lệ nóng hổi lăn dài: "Công tử... tại sao ngài lại cứu ta?"

Bá Thần không đáp ngay, hắn đặt tay lên mạch môn của nàng. Đôi mắt chuyển sang sắc vàng nhạt của Thiên Luân Nhãn. "Linh mạch đứt đoạn, hàn độc công tâm... Nàng là Hàn Âm Chi Thể, vốn là thiên tài, nhưng lại bị kẻ gian hãm hại dẫn dụ hàn độc bộc phát sớm."

Hắn vận hành Hóa Hợp Khí Quyết, luồng linh lực ấm áp chảy vào cơ thể nàng. Văn Linh Cơ cảm thấy luồng hàn độc đang tàn phá mình bỗng chốc bị hút sạch, những linh mạch gãy nát bắt đầu được xoa dịu.

"Văn Linh Cơ, nàng có nguyện bái ta làm sư phụ, để ta giúp nàng đứng đầu Cửu Tiêu không?"

Văn Linh Cơ sững sờ, cảm nhận được luồng sinh cơ đang hồi sinh mạnh mẽ trong cơ thể, nàng không chút do dự, cố gắng quỳ xuống: "Đệ tử Văn Linh Cơ, bái kiến sư phụ!"

"Tốt. Giờ hãy tịnh tâm, ta truyền cho nàng chương đầu của Cửu Tiên Băng Tâm Quyết. Đây là công pháp dành riêng cho nàng."

Dưới sự dẫn dắt của Bá Thần, một vị nữ cường giả tương lai chính thức bắt đầu hành trình nghịch thiên cải mệnh.