Chương 1: Khởi Đầu

Sau khi thần hồn tan biến vào hư không, trước mắt Bá Thần chỉ còn là một màn đêm tĩnh mịch. Hắn dần dần mở mắt, thấy mình đang lơ lửng giữa hàng triệu tinh tú lấp lánh – một cõi hư vô bát ngát mà ngay cả khi ở đỉnh cao của một vị Đại Đế, hắn cũng chưa từng đặt chân đến. Lúc này, cả thân thể hắn bất lực, rã rời, tựa như một kẻ sắp chết nằm chờ định mệnh an bài. Hắn nhắm nghiền mắt lại, mặc cho một vầng hào quang ấm áp bao bọc lấy cơ thể...

Đùng!

Một tiếng nổ chấn động tâm can vang lên. Khi Bá Thần mở mắt ra lần nữa, khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn thay đổi. Đầu óc hắn quay cuồng, mơ hồ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Đây là đâu? Chẳng phải ta đã hồn tiêu phách tán rồi sao? Còn cái thân thể này nữa... A... A... A...!"

Một cơn đau xé lòng từ đỉnh đầu ập xuống khiến hắn chỉ kịp thét lên một tiếng rồi chìm vào bóng tối.

...

Khi tỉnh dậy, Bá Thần thấy mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ cũ kỹ. Nhìn quanh, đây là một gian nhà tranh tồi tàn, mục nát, mùi gỗ mục và cỏ khô phảng phất trong không khí. Từ phía xa, tiếng bước chân sột soạt đang tiến lại gần. Với bản năng của một chiến thần, Bá Thần bật dậy, ánh mắt cảnh giác:

"Ngươi là ai? Đây là nơi nào? Tại sao ta lại ở đây?"

"Huynh đừng sợ! Đây là nhà muội. Muội thấy huynh nằm ngất bên cạnh khe suối nên đã cùng cha mang huynh về đây... Mà huynh nặng thật đấy nhé, hi hi!" – Một giọng nói trong trẻo, hồn nhiên vang lên.

Bá Thần khựng lại, thu hồi sát khí: "Thì ra chỉ là một tiểu cô nương."

"Mà huynh từ đâu đến? Tên gì? Nhà ở đâu? Tại sao lại ngất xỉu ở giữa rừng như vậy?" – Cô bé liên tục đặt câu hỏi.

Một loạt câu hỏi dồn dập khiến đầu óc Bá Thần nhức nhối như búa bổ. Hắn ôm đầu, miệng lẩm bẩm trong vô thức:

"Ta là ai? Tại sao ta lại ở chỗ này?" – Hắn tự hỏi chính mình.

Ký ức về kiếp trước như một dòng thác lũ cuồng bạo bắt đầu chảy vào tâm trí. Hình ảnh về Cửu Tiêu, về đỉnh cao quyền lực, và rồi... một lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên thấu tim gan hiện ra rõ mồn một. Trong cơn uất hận tột cùng, hắn gầm lên:

"TÀ ĐẾ...!"

Tiếng hét đầy nộ khí khiến tiểu cô nương bên cạnh giật mình, sợ hãi òa khóc. Nghe tiếng khóc nức nở, Bá Thần giật mình tỉnh táo lại. Hắn thu lại vẻ hung dữ, ánh mắt trở nên ấm áp, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé:

"Đừng sợ, ta không phải người xấu. Ta xin lỗi muội, đừng khóc nữa mà..."

Thấy tiểu cô nương dần nín khóc, hắn hỏi khẽ: "Tiểu cô nương ngoan, muội tên là gì?"

"Muội... muội tên là Tiểu Linh." – Cô bé nức nở đáp, đôi mắt vẫn còn hoen lệ.

"Tiểu Linh, một cái tên thật dễ thương." – Bá Thần mỉm cười.

"Đại ca ca, vậy tên huynh là gì?"

"Ta tên là... Bá Thần."

Hắn khẽ khựng lại khi thốt ra cái tên đó. Đã quá lâu rồi, người đời chỉ biết đến một vị "Bá Đế" vạn người kính sợ mà quên đi cái tên cha sinh mẹ đẻ của hắn. Từ nay, hắn sẽ sống lại với cái tên này.

"Bá Thần... Cái tên nghe thật đẹp và bá đạo nha!" – Tiểu Linh vui vẻ trở lại – "Vậy từ nay muội sẽ gọi huynh là Thần ca ca nhé!"

Hai người đang trò chuyện thì một ông lão từ cửa bước vào, trên tay cầm khay cơm nóng hổi:

"Chàng trai trẻ tỉnh rồi à? Lại đây dùng chút cơm nóng với bát canh cho ấm bụng. Nhà cửa đạm bạc thô sơ, chỉ có bấy nhiêu thôi, mong cậu đừng chê."

"Cho hỏi vị tiền bối đây là..." – Bá Thần cung kính hỏi.

"Tiền bối gì chứ, lão đây chỉ là một thôn phu nơi thâm sơn cùng cốc, cứ gọi ta là lão Từ, ta là cha của Tiểu Linh."

Bá Thần không khách khí, vừa ăn vừa hỏi thăm về thế giới này. Qua lời lão Từ, hắn biết mình đang ở Giang Lăng Thành, thuộc Thần Phong Đế Quốc tại Hạ Vực.

"Hạ Vực sao? Thần hồn của ta đã phiêu dạt xuống tận nơi này... nhưng tại sao nhục thân lại còn nguyên vẹn thế này?" – Bá Thần trầm ngâm suy nghĩ khi màn đêm buông xuống.

Trong bóng tối tĩnh mịch, giữa ngực hắn bỗng phát ra một vầng hào quang kỳ lạ. Vầng sáng ấy di chuyển lên yết hầu rồi chui ra khỏi miệng, lơ lửng trên đỉnh đầu. Bá Thần nheo mắt nhìn kỹ, rồi kinh ngạc thốt lên:

"Đây... chẳng phải là Luân Hồi Châu sao?"

Hắn nhớ lại kiếp trước, đây là món pháp bảo Đế phẩm thần giai mà hắn nhặt được trong di tích Thánh Tộc cùng với Tà Linh Kiếm. Lúc đó hắn tưởng nó vô dụng, nên chỉ cất vào nhẫn không gian. Ai ngờ, món đồ "vô dụng" ấy lại chính là thứ đã nghịch thiên cải mệnh, tái tạo nhục thân và đưa hắn luân hồi chuyển thế.

"Luân hồi... luân hồi... hóa ra ý nghĩa thực sự của nó là đây! Hahaha!" – Bá Thần cười lớn trong khoái chí – "Tà Đế, ngươi không ngờ được đâu! Luân Hồi Châu đã hòa làm một với thần hồn của ta. Ngươi gϊếŧ ta một lần, nhưng trời lại cho ta cơ hội thứ hai để đòi lại tất cả!"

Mặc dù Luân Hồi Châu chỉ có thể tái tạo nhục thân một lần duy nhất, nhưng nó đã để lại một nguồn năng lượng vô tận trong đan điền của hắn. Bá Thần thu viên châu vào lại cơ thể, cảm nhận linh khí đất trời đang điên cuồng đổ vào các huyệt đạo, đả thông mọi bế tắc.

Ánh mắt hắn chợt trở nên sắc lạnh, một nụ cười ngạo nghễ hiện trên môi:

"Nếu trời đã không diệt ta, vậy thì Tà Đế, hãy rửa cổ chờ ngày ta trở lại! Ta sẽ nghịch thiên địa, cải pháp tắc, một lần nữa đứng trên đỉnh cao Cửu Tiêu!"