Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ hở của mái nhà tranh, Bá Thần chậm rãi mở mắt. Sau một đêm dài Luân Hồi Châu tự động vận chuyển, hấp thụ linh khí đất trời, cơ thể hắn đã hoàn toàn phục hồi, cảm giác tràn đầy sinh lực. Hắn hiểu rằng mình không thể nán lại nơi này quá lâu, hành trình báo thù vạn dặm phải bắt đầu ngay từ lúc này.
Bá Thần bước ra ngoài để chào tạm biệt lão Từ và Tiểu Linh. Trước sân, hai cha con đã đứng đợi tự bao giờ. Lão Từ trên tay cầm một tay nải nhỏ, ánh mắt nhìn hắn đầy vẻ hiền từ nhưng cũng không giấu nổi sự buồn bã. Bá Thần bước tới, cung kính cúi đầu:
"Đa tạ lão Từ và Tiểu Linh muội đã cứu mạng. Dù chỉ ở lại một ngày, nhưng sự ấm áp của gia đình hai người đã khiến ta cảm động khôn cùng. Ân tình này, Bá Thần ta xin ghi tạc trong lòng. Nay ta có việc quan trọng phải đi, xin cáo biệt tại đây."
Lão Từ bước lại gần, đặt tay nải vào tay Bá Thần, giọng ông hơi run rẩy:
"Chàng trai trẻ, ta biết ngôi nhà nát này không giữ chân được hạng người như cậu. Ta và Linh nhi có chuẩn bị chút lương khô và ít bạc vụn, cậu hãy nhận lấy để phòng thân lúc đi đường. Lão già này có một tâm nguyện... ta vốn neo đơn, hằng mong có một đứa con trai mạnh mẽ như cậu. Nếu không chê phận bần hàn, liệu cậu có thể gọi ta một tiếng nghĩa phụ?"
Bá Thần sững người. Một vị Đại Đế từng đứng đầu Cửu Tiêu, vốn dĩ cô độc và kiêu ngạo, vậy mà lúc này trái tim hắn lại rung động trước sự chân thành của một lão nông. Không một chút do dự, Bá Thần quỳ sụp xuống, giọng nói đanh thép và nghiêm túc:
"Nghĩa phụ thượng tại! Hôm nay Bá Thần con xin nhận người làm cha. Con thề, ngày sau con trở lại, chắc chắn sẽ mang đến cho người và Tiểu Linh một cuộc sống vinh hoa, không ai dám khinh rẻ!"
"Tốt... tốt lắm! Hahaha!" – Lão Từ rưng rưng nước mắt, đỡ hắn dậy – "Ta có con trai rồi! Có chết ta cũng cam lòng. Thôi, con đi đi kẻo trễ chuyến. Cứ đi về hướng Tây trăm dặm sẽ ra khỏi Giang Lăng Thành, sau đó đi tiếp mười dặm là đến Hoang Sơn Mạch. Nơi đó yêu thú hung dữ, hiểm nguy vô số, nhưng lại là con đường ngắn nhất để tới Thiên Thủy Thành."
"Con xin ghi nhớ. Nghĩa phụ và Linh muội bảo trọng, con đi đây!"
...
Bá Thần rảo bước về phía Tây. Khi mặt trời khuất bóng sau rặng núi, hắn đã đi được hơn trăm dặm, chính thức rời khỏi phạm vi Giang Lăng Thành. Nhìn cánh rừng già thâm u trước mắt, hắn quyết định tìm một sơn động nhỏ để nghỉ chân. Nhóm một ngọn lửa hồng, hắn vừa ăn lương khô vừa trầm ngâm suy ngẫm:
"Nhục thân đã có, đan điền đã lành, nhưng tu vi Đại Đế vạn năm lại tan thành mây khói. Hiện tại ta chỉ là một tên Nhập Sơ cảnh nhất giai, yếu đến mức trói gà không chặt... Hừ, đó là người thường nghĩ vậy, còn ta là Thần Thông Bá Đế!"
Hắn tự đắc nhếch môi. Hai chữ "Thần Thông" vốn dĩ để chỉ việc hắn tinh thông vạn pháp, từ công pháp binh khí đến đan đạo, khí đạo. Đây chính là cơ hội để hắn xây dựng lại nền móng, luyện lại một thân bản lĩnh còn tinh thuần và mạnh mẽ hơn cả kiếp trước.
"Tu vi hiện tại quá thấp, không thể luyện Đế phẩm công pháp vì kinh mạch sẽ nổ tung ngay lập tức... Có rồi! Chính là nó:
Thiên Linh Luyện Thể Quyết – Thiên phẩm thập trọng thiên. Vừa rèn luyện nhục thân cứng như kim thép, vừa khai mở nguyên khí trong đan điền. Một mũi tên trúng hai đích!"
Bá Thần ngồi xếp bằng, bắt đầu vận chuyển khẩu quyết. Ngay lập tức, linh khí xung quanh điên cuồng dao động, tạo thành một vòng xoáy kịch liệt giữa hai lòng bàn tay hắn. Hắn gầm nhẹ một tiếng, ép chặt vòng xoáy vào cơ thể.
Ầm! Một trận phong bạo nguyên khí bùng phát, đất đá trong sơn động bị chém nát vụn, không ngừng tôi luyện lên da thịt hắn.
Sáng hôm sau, một tiếng nổ lớn vang dội cả cánh rừng. Sơn động nhỏ bé bị dư chấn đánh sập hoàn toàn. Bá Thần từ trong đống đổ nát bước ra, xung quanh hắn một dặm cỏ cây đều bị san phẳng. Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng rực rỡ, hắn cười ngạo nghễ:
"Hahaha! Thiên phẩm công pháp quả nhiên không tầm thường. Chỉ một đêm mà đã thăng liên tiếp năm giai, đạt tới
Nhập Sơ cảnh lục giai!"
Hắn nhìn bối cảnh hoang tàn xung quanh rồi khẽ nhíu mày nhớ lại cổ tịch. Hạ vực này bị Thiên đạo pháp tắc giới hạn, Thiên Linh cảnh đã là đỉnh phong. Muốn lên Thượng vực phải đạt tới Thiên Linh ngũ giai trước năm 25 tuổi. Đối với những kẻ được gọi là "thiên tài" ở đây, đó là chuyện khó hơn lên trời, nhưng với hắn – kẻ mang trong mình kinh nghiệm của một vị thần – Thiên Linh cảnh chẳng qua cũng chỉ là một bước đệm nhỏ nhoi.
"Thế giới này vẫn là lấy võ vi tôn. Nhưng kiếp này ta sẽ không đi một mình nữa. Ta cần những kẻ đặc biệt, những thiên tài có khí vận nghịch thiên để cùng ta chinh chiến Cửu Tiêu."
Ánh mắt Bá Thần nhìn về phía Hoang Sơn Mạch mịt mờ phía trước, lòng tràn đầy tham vọng:
"Vận khí của ta chắc chắn không tệ. Để xem ở cái nơi thâm sơn cùng cốc này, có viên ngọc thô nào đang chờ ta mài dũa hay không!"