Bá Thần độc hành, tiến thẳng vào Hoang Sơn Mạch. Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh vị tanh tao của cây cỏ mục nát và hơi thở của yêu thú. Khi vừa tiến vào được khoảng năm dặm, từ phía lùm cây rậm rạp đằng xa, những tiếng chửi rủa và va chạm xá© ŧᏂịŧ vang lên khô khốc.
Bá Thần nheo mắt. Một đám người đang vây đánh một gã mập mạp. Ban đầu, với tâm thế của một vị Đại Đế đã nếm trải đủ hỉ nộ ái ố, hắn định vòng qua đường khác để tránh phiền phức. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hắn định quay đi, Luân Hồi Châu trong đan điền bỗng rung lên bần bật, phát ra luồng nhiệt năng nóng hổi.
Uỳnh!Mắt trái của Bá Thần bỗng chốc đau nhói, đồng tử vốn đen láy đột ngột biến dạng, xoay tròn thành hình đồ án Bát Quái huyền bí.
"Thiên Luân Nhãn!" – Ba chữ này như sấm truyền hiện lên trong tâm thức hắn.
Thông qua Thiên Luân Nhãn, tầm nhìn của Bá Thần hoàn toàn thay đổi. Thế giới xung quanh trở nên chậm lại, và trên người gã mập đang nằm co quắp kia, một luồng khí tức màu đỏ đen tuy mờ nhạt nhưng vô cùng tàn bạo đang bốc lên hừng hực.
"Hửm? Đây là...
Huyết Mang Chi Thể?" – Bá Thần khẽ thốt lên, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Dù không nằm trong Thập Đại Chi Thể đứng đầu Cửu Tiêu, nhưng Huyết Mang Chi Thể là loại dị thể hiếm có, thiên sinh thần lực, càng đánh càng hăng. Có vẻ như gã mập này chưa thức tỉnh nên mới bị đám tép riu kia hành hạ.
"Vận khí của ta quả nhiên nghịch thiên! Ở cái nơi hạ vực hẻo lánh này mà cũng gặp được một viên ngọc thô thế này sao? Hahaha, món quà này ta nhận!"
Bá Thần không chần chừ thêm nữa. Hắn thản nhiên nhặt một viên đá dẹt bên chân, ngón tay khẽ búng. Viên đá xé gió lao đi với tốc độ kinh hoàng, mang theo một luồng nguyên khí sắc lẹm.
Phập! Viên đá xuyên thẳng qua thái dương của một tên đang cầm gậy, khiến hắn ngã gục ngay tại chỗ mà không kịp rêи ɾỉ.
"Kẻ nào? Mau cút ra đây!" – Đám người còn lại kinh hoàng nhìn đồng bọn chết bất đắc kỳ tử, giọng run rẩy quát lớn.
Bá Thần từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, tà áo khẽ bay dù không có gió, thần thái ung dung như đang dạo chơi chốn hậu vườn:
"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là ta chính là tổ tông của các ngươi!"
"Thằng nhãi ranh! Ngươi có biết bọn ta là người của Lý Gia ở Thiên Thủy Thành không? Liệu hồn mà cút đi, bằng không..." – Tên dẫn đầu, một kẻ đạt tới Nhập Sơ tam giai, cố lấy can đảm hét lên.
Bá Thần chỉ cười nhạt. Trong mắt hắn, đám Nhập Sơ nhị giai, tam giai này chẳng khác gì những con kiến hôi. Hắn nắm lấy bốn viên sỏi nhỏ trong lòng bàn tay, nguyên khí lục giai bùng phát.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!Bốn tia sáng xé toạc không gian. Chỉ trong chớp mắt, bốn cái xác đổ gục xuống đất, trên trán mỗi tên đều có một lỗ hổng tròn trịa, máu tươi chảy tràn.
Gã mập nằm dưới đất trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập vì sợ hãi: "Đại... đại hiệp tha mạng! Đừng gϊếŧ ta!"
"Đứng dậy đi. Ta đến để cứu ngươi, không phải để lấy mạng ngươi." – Giọng Bá Thần trầm ấm nhưng mang theo uy nghiêm không thể chối từ.
Gã mập lồm cồm bò dậy, liên tục dập đầu cảm tạ: "Đa tạ đại hiệp cứu mạng! Hắc Minh ta nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp ngài!"
Qua cuộc trò chuyện, Bá Thần biết được Hắc Minh là thiếu gia của một tiểu gia tộc tại Thiên Thủy Thành. Hắn mạo hiểm vào đây để tìm Thiên Lương Thảo chữa bệnh cho cha, nhưng lại bị đám người Lý Gia cướp đoạt và vây đánh.
"Thiên Lương Thảo sao? Loại cỏ này chỉ để luyện Thiên Lương Đan – một loại linh phẩm đan dược nhị trọng thiên." – Bá Thần thản nhiên nói – "Nhưng với trình độ luyện đan sư rác rưởi ở cái thành nhỏ này, dù ngươi có mang cỏ về, bọn chúng cũng chỉ luyện ra phế đan mà thôi."
Hắc Minh buồn bã cúi đầu: "Đúng như đại hiệp nói. Mạc chủ ở Luyện Đan Công Hội hét giá rất cao, nhưng gia đình ta không còn cách nào khác..."
Bá Thần nhìn Hắc Minh, trong mắt hiện lên một tia tính toán của một vị Bá Đế. Hắn cần một thuộc hạ trung thành, và gã béo mang Huyết Mang Chi Thể này chính là sự lựa chọn hoàn hảo.
"Thay vì cầu xin đám lang băm đó, ta sẽ luyện đan cho ngươi. Miễn phí."
Hắc Minh sững sờ, lắp bắp: "Ngài... ngài biết luyện đan?"
"Chỉ là linh phẩm đan dược, có gì khó?" – Bá Thần nhếch môi – "Nhưng ta có điều kiện. Sau này ngươi phải làm tiểu đệ của ta, và ta cần một chỗ dừng chân tại Thiên Thủy Thành trong ba ngày."
"Lão đại! Ngài chính là tái thế cha mẹ của Hắc Minh ta!" – Hắc Minh không chút do dự, quỳ sụp xuống lạy ba lạy – "Đừng nói ba ngày, dù ngài muốn ở cả đời, Hắc Gia ta cũng cung phụng hết mình!"
Bá Thần nhìn gã tiểu đệ mới thu nhận, lòng thầm nghĩ:
Tà Đế, quân cờ đầu tiên của ta đã hạ xuống. Chờ xem ta sẽ dùng những thiên tài bị lãng quên này dẫm nát hoàng cung của ngươi như thế nào!Đêm đó, bên đống lửa trại giữa rừng sâu, hai bóng người – một bá đạo lăng lệ, một mũm mĩm chân chất – bắt đầu những trang đầu tiên của một huyền thoại mới.