Cái chết của Nhị thiếu gia Lý phủ dưới tay Bá Thần như một ngòi nổ làm rung chuyển cả Thiên Thủy Thành. Đứng trước đám đông dân chúng đang nửa mừng nửa lo, Bá Thần vẫn giữ vẻ mặt bình thản như mặt hồ không đáy. Hắn trầm giọng, tiếng nói không lớn nhưng mang theo nguyên khí hùng hậu, vang vọng khắp các ngõ ngách:
"Các vị! Lý Gia tác oai tác quái, vơ vét xương máu bá tánh đã lâu. Hôm nay, ta – Bá Thần, sẽ vì cái thành này mà nhổ tận gốc cái gai ấy. Ai muốn thấy công lý, hãy đi theo ta!"
Hắc Minh đứng bên cạnh, dù trong lòng vẫn còn chút run sợ trước thế lực của Lý Gia, nhưng nhìn thấy phong thái hiên ngang của lão đại, hắn liền lấy hơi hô lớn: "Phải! Lão đại của ta đã đạt tới
Nhập Sơ cảnh lục giai, vô địch Thiên Thủy Thành! Lý lão tặc chỉ là hạng tôm tép, mọi người đừng sợ!"
"Cái gì? Lục giai? Một thiếu niên mười chín tuổi mà đạt tới lục giai sao?" – Tiếng bàn tán xôn xao nổ ra. Khi niềm tin được thắp sáng, hàng trăm người dân tay cầm gậy gộc, cuốc xẻng rầm rộ kéo về phía Lý phủ.
...
Tại Lý phủ, Lý gia chủ đang gầm lên đau đớn bên xác con trai mình. Nghe tin có kẻ kéo quân tới cửa, lão điên cuồng lao ra, toàn thân tỏa ra sát khí đỏ ngầu:
"Kẻ nào gϊếŧ con ta? Kẻ nào dám đến Lý Gia làm loạn? Ta phải băm vằm kẻ đó ra làm muôn mảnh!"
Rầm! Cổng lớn Lý phủ bị một cú đá của Bá Thần đánh bay xa ba thước. Hắn thản nhiên bước vào, đôi mắt Thiên Luân Nhãn nhìn thẳng vào Lý gia chủ:
"Lý lão tặc, con trai ngươi làm điều ác thì phải đền mạng. Ngươi dung túng cho chúng, tội lại càng nặng hơn. Hôm nay ta đến để tiễn ngươi đi đoàn tụ với chúng!"
"Nhãi ranh to gan! Nhập Sơ ngũ giai đỉnh phong của ta không phải để trưng cho đẹp!
Phá Gia Quyền!"
Lý gia chủ gầm lên, vận động toàn bộ nguyên khí vào nắm đấm. Một luồng kình lực to lớn bằng một trượng, mang theo sức mạnh nghìn cân lao thẳng về phía Bá Thần. Dân chúng xung quanh kinh hãi lùi lại, áp lực từ nắm đấm khiến không khí như đông cứng.
Thế nhưng, Bá Thần chỉ khẽ nhếch môi. Hắn đứng yên như một ngọn núi vững chãi, ngón tay trỏ khẽ đưa lên, một luồng ánh sáng vàng rực tích tụ tại đầu ngón tay – đó là sự kết hợp giữa
Thiên Linh Luyện Thể Quyết và kỹ thuật khống chế nguyên khí bậc thầy.
"Chỉ là hạt gạo mà cũng đòi tranh sáng với trăng sao?
Nhất Chỉ Định Giang Sơn!"
Chíu!Luồng sáng từ ngón tay Bá Thần bắn ra, mỏng manh như tơ nhưng lại mang sức mạnh xuyên phá cực độ. Nó dễ dàng xuyên thủng nắm đấm khổng lồ bằng nguyên khí, sau đó lao vυ"t đi...
Phọc! Một lỗ thủng ngay chính giữa trán Lý gia chủ hiện ra. Lão gia chủ Lý gia trợn tròn mắt, hơi thở tắt lịm, đổ gục xuống đất như một khúc gỗ mục.
Cả Lý phủ lặng im phăng phắc. Gia chủ của bọn họ – người mạnh nhất Thiên Thủy Thành – lại bị gϊếŧ chỉ bằng một ngón tay?
Bá Thần thu tay về, ánh mắt sắc lẹm nhìn quanh đám thuộc hạ đang run rẩy: "Lý lão tặc đã chết. Những kẻ khác nếu không muốn chết theo thì lập tức quy hàng Hắc Gia, bằng không đừng trách ta vô tình!"
Trước sự bá đạo của Bá Thần, toàn bộ thuộc hạ và gia nhân Lý gia đều quỳ sụp xuống cầu xin tha mạng. Bá Thần không đuổi cùng gϊếŧ tuyệt, hắn ra lệnh cho Hắc Minh tịch thu toàn bộ tài sản bất chính của Lý phủ.
Màn kiểm kê khiến ngay cả Bá Thần cũng phải ngạc nhiên: 20 vạn nguyên kim, hàng triệu nguyên bạc và vô số thảo dược quý giá. Theo lệnh của Bá Thần, một nửa số tiền được phát cho dân nghèo, số còn lại dùng để củng cố Hắc Gia.
Đêm đó, Thiên Thủy Thành mở tiệc ăn mừng. Trong phòng kín tại Hắc Gia, Bá Thần gọi Hắc Minh tới. Hắn đặt tay lên trán gã tiểu đệ, truyền thụ một luồng thông tin thần bí:
"Mập, ngươi quá yếu. Để theo ta chinh chiến, ngươi cần một công pháp xứng tầm. Đây là
Huyết Mang Thiên Tâm Quyết – Địa phẩm cửu trọng thiên, cực kỳ phù hợp với Huyết Mang Chi Thể của ngươi. Nếu ngươi luyện tới đỉnh phong, nó sẽ tiến hóa thành Thần phẩm!"
Hắc Minh ngây người, cảm nhận luồng công pháp cuồn cuộn trong đầu, hắn xúc động quỳ xuống: "Lão đại... công pháp Địa phẩm sao? Ơn đức này, Hắc Minh suốt đời không quên!"
"Tranh thủ tu luyện đi. Sáng mai, chúng ta sẽ rời Thiên Thủy Thành. Đế Đô đang chờ chúng ta, và hành trình thật sự của một vị Bá Đế bây giờ mới chính thức bắt đầu!"