Giữa đại ngàn thâm u, tiếng nước chảy róc rách của khe suối là âm thanh duy nhất phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
"Lão... lão đại... làm ơn... dừng lại một chút đi! Đệ... đệ sắp tan xác rồi!" – Hắc Minh hổn hển gào lên, gương mặt mũm mĩm giờ đây nhợt nhạt, mồ hôi chảy thành dòng.
Bá Thần dừng bước, quay lại nhìn gã tiểu đệ đang vác một tay nải to tướng, thản nhiên nhướn mày: "Ngươi thật sự là phế vật mà. Mới đi có mấy trăm dặm, mở đường mấy bụi rậm, gϊếŧ mấy con yêu thú cỏn con mà đã than vãn rồi sao?"
"Huynh nói nghe nhẹ nhàng thật!" – Hắc Minh tức tối ném tay nải xuống đất, ngồi bệt bên bờ suối – "Huynh thì ung dung tự tại, còn toàn bộ hành lý, thức ăn, nước uống đều trên lưng ta. Đệ là đệ tử thân truyền hay là nô bộc của huynh vậy hả?"
Bá Thần bật cười, ngồi xuống cạnh đống lửa vừa nhóm: "Haha! Đương nhiên ngươi là nô bộc rồi... đùa thôi! Ngươi mang Huyết Mang Chi Thể, nếu không hành hạ gân cốt thì sao kích phát được tiềm năng? Mà này mập, ngươi có nhận ra điều gì lạ không?"
Hắc Minh vừa húp nước suối vừa ngẩn người: "Lạ? Lạ gì cơ?"
"Chúng ta... lạc đường rồi." – Bá Thần thản nhiên đáp.
"Cái gì!!!" – Hắc Minh suýt nữa sặc nước – "Lạc đường? Huynh dẫn đệ đi ba ngày trời trong cái rừng rậm này, gϊếŧ bao nhiêu yêu thú, giờ huynh bảo lạc đường? Lão đại, huynh có biết là nếu đi đường lớn chỉ mất mười ngày là tới Đế Đô không?"
Bá Thần ho khan một tiếng, che giấu sự lúng túng của một vị Đại Đế vốn chỉ quen dùng dịch chuyển tức thời chứ chưa bao giờ phải đi bộ: "Thì... ta muốn thử vận khí chút thôi. Ai ngờ cái sâm lâm này lại rắc rối như vậy."
"Vận khí cái con khỉ! Hắc gia ta thường xuyên vận chuyển hàng tới Đế Đô, đường xá ta thuộc như lòng bàn tay. Trời ơi, sao lúc đó ta lại mê muội nhận huynh làm lão đại cơ chứ!" – Hắc Minh bất lực gào lên giữa rừng già.
Sau một hồi cự cãi chí tử, không khí dần lắng xuống. Hắc Minh nhìn ánh lửa bập bùng, tò mò hỏi: "Mà lão đại này... huynh muốn đến Đế Đô để tham gia Tông Môn Hội, tìm đường lên Thượng Vực đúng không? Nhưng đệ cứ cảm thấy huynh không giống người ở đây chút nào. Rốt cuộc... huynh từ đâu tới?"
Bá Thần nhìn sâu vào ánh lửa, đôi mắt như chứa đựng cả một bầu trời sao vạn năm về trước. Hắn trầm giọng: "Nếu ta nói, ta đến từ một nơi còn cao hơn cả Thượng Vực, nơi được gọi là
Cửu Tiêu Thần Vực, ngươi có tin không?"
Hắc Minh ngây người: "Cửu Tiêu Thần Vực? Trên cả Thượng Vực còn có thế giới khác sao?"
Bá Thần bắt đầu kể. Giọng hắn trầm hùng, đưa Hắc Minh trở về dòng lịch sử 24.000 năm trước, về thời kỳ sơ khai của chín bộ tộc, về cuộc chiến đẫm máu giữa Thánh Tộc và bát tộc còn lại. Hắn kể về sự hình thành của Tam vực: Hạ - Thượng - Thần, và cuối cùng là câu chuyện về hai vị Đế vương: Bá Đế và Tà Đế.
"Kẻ mạnh nhất chính là Bá Đế. Nhưng hắn đã bị người huynh đệ kết nghĩa là Tà Đế đâm lén, dùng Tán Hoàn Đan khóa đi công lực, cuối cùng hồn bay phách tán..."
Hắc Minh nghe mà há hốc mồm, cả người run rẩy vì kinh ngạc: "Woa... Thần Vực thật sự đáng sợ như vậy sao? Yêu tộc, Ma tộc... rồi cả những vị Đại Đế dời non lấp biển. Nhưng mà lão đại, sao huynh lại biết rõ những chuyện này?"
Bá Thần khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia sáng bí ẩn: "Vì ta xuất thân từ đó. Người ở Thần Vực ai chẳng biết chuyện này. Ngươi chỉ cần biết bấy nhiêu là đủ, biết quá nhiều sẽ rước họa sát thân đấy."
Hắc Minh nuốt nước bọt cái ực, trong lòng thầm nghĩ:
Lão đại chắc chắn là con cháu của một gia tộc ẩn thế từ Thần Vực xuống đây rèn luyện rồi. Mình đúng là nhặt được đại bảo bối mà!Sáng hôm sau, nhờ sự chỉ dẫn của "bản đồ sống" Hắc Minh, hai người sớm thoát khỏi rừng sâu. Đang đi trên con đường mòn, họ bắt gặp một đoàn người trẻ tuổi đang hối hả tiến về phía trước.
"Cho hỏi, các vị cũng đang tiến về Đế Đô sao?" – Hắc Minh lớn tiếng bắt chuyện.
Dẫn đầu đoàn người là một thiếu niên tuấn tú, khí chất bất phàm tên là
Lã Tâm, đến từ Đoản Du Thành. Qua vài câu trò chuyện, hai nhóm quyết định đồng hành cùng nhau.
"Bá huynh, Hắc huynh, hai người có vẻ là những tán tu tự do nhỉ?" – Lã Tâm niềm nở – "Phía trước là
Hắc Quang Trấn, trạm kiểm soát cuối cùng trước khi vào Đế Đô. Ở đó họ sẽ kiểm tra thân phận và tu vi rất gắt gao đấy."
Bá Thần gật đầu, ánh mắt hướng về phía đường chân trời, nơi bóng dáng của Đế Đô đang ẩn hiện trong sương mờ.
"Kiểm tra tu vi sao? Thú vị đấy. Ta cũng muốn xem, thiên tài của Hạ Vực này rốt cuộc có trình độ đến đâu!"