Chương 7: Hắc Quang Trấn - Chấn Động Hồng Thạch

Dưới sự dẫn dắt của Lã Tâm, nhóm người nhanh chóng vượt qua những dặm đường cuối cùng của Sâm Lâm Tử Kỳ.

"Lã huynh, tại sao đi Đế Đô lại phải qua cái Hắc Quang Trấn này? Chẳng lẽ không có đường vòng sao?" – Hắc Minh tò mò hỏi khi nhìn thấy một trấn nhỏ sầm uất hiện ra phía chân trời.

"Đúng vậy, Hắc huynh." – Lã Tâm nghiêm túc giải thích – "Hắc Quang Trấn được coi là "cánh cửa" của Đế Đô. Vì kỳ Tông Môn Hội sắp diễn ra, triều đình phải thắt chặt an ninh. Tất cả những ai muốn vào kinh thành đều phải qua trạm kiểm soát để xác minh thân phận và đo lường tu vi. Nếu không có "Thẻ bài Thân phận" do trấn này cấp, ngươi thậm chí không bước qua được cổng thành Đế Đô đâu."

Bá Thần đi bên cạnh, ánh mắt khẽ động khi nghe đến việc đo lường tu vi. Hắn thản nhiên nói với Hắc Minh: "Mập, lát nữa vào trấn chúng ta sẽ tách nhóm. Chúng ta có một số việc riêng cần chuẩn bị."

Hắc Minh tuy không hiểu nhưng vẫn gật đầu lia lịa. Sau khi cáo biệt nhóm Lã Tâm, hai người tìm đến Lâm Nhai Tửu Lầu – nơi dừng chân sang trọng nhất trấn. Do người đổ về quá đông, họ phải chấp nhận ở chung một phòng thượng hạng duy nhất còn sót lại.

"Lão đại, đây là những thứ huynh dặn." – Hắc Minh đặt lên bàn một túi đồ sau khi đi chợ về – "Một khối sắt tinh vân, một cây búa rèn hạng nặng và một viên phỉ thúy loại tốt nhất. Hết sạch 50 nguyên bạc của đệ đấy!"

"Tốt. Giờ ngươi đi điều tra thêm tin tức về các tông môn sẽ tham dự hội lần này đi. Ta cần yên tĩnh một chút." – Bá Thần đuổi khéo gã tiểu đệ rồi ngồi xếp bằng trên giường.

Ánh mắt hắn nhìn vào đống nguyên liệu, trong đầu hiện lên một bộ công pháp rèn đúc thượng cổ: "Long Diệm Đoán Tạo Quyết".

"Tu vi hiện tại chỉ là lục giai, vẫn chưa đủ để rèn ra linh cụ cao cấp. Ta cần phải đột phá!"

Bá Thần nhắm mắt, bắt đầu vận chuyển Long Diệm Đoán Tạo Quyết kết hợp với Thiên Linh Luyện Thể Quyết. Bất thình lình, Luân Hồi Châu trong đan điền hắn như một con mãnh thú thức tỉnh, nó bắt đầu xoay tròn với tốc độ kinh hồn, tự động nuốt chửng linh khí xung quanh rồi đổ ngược vào nội đan điền.

Nội đan điền – kho dự trữ nguyên khí bí mật mà chỉ những võ giả cấp cao mới biết cách khai thác – lúc này tràn trề như thác lũ. Một luồng hơi nóng từ vùng bụng lan tỏa khắp tứ chi, kinh mạch của Bá Thần không ngừng mở rộng.

Uỳnh!

Một tiếng nổ trầm đυ.c vang lên bên trong cơ thể. Bá Thần mở mắt, một luồng hỏa diễm nhạt nhòa lóe lên rồi biến mất. "Thật không ngờ... Luân hồi châu lại nghịch thiên như vậy. Tu luyện công pháp rèn đúc mà cũng khiến ta đột phá liên tiếp hai cấp. Nhập Sơ cảnh bát giai!"

...

Sáng hôm sau, trạm kiểm soát Hắc Quang Trấn đông nghẹt người. Tiếng huyên náo của võ giả khắp nơi đổ về khiến không khí vô cùng căng thẳng.

"Người tiếp theo!" – Tiếng vị quan ghi chép vang lên khô khốc.

Hắc Minh hăng hái bước lên trước. Hắn đặt tay lên Hồng Thạch – loại đá có khả năng cảm ứng nguyên khí để đo tu vi. Viên đá phát ra ánh sáng đỏ nhạt, hiện lên dòng chữ: Nhập Sơ cảnh tam giai.

"Mười tám tuổi, tam giai. Cũng được, nhận lấy thẻ bài rồi đi đi." – Quan viên hờ hững nói.

Đến lượt Bá Thần bước tới. Hắn giữ vẻ mặt bình thản, đặt bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của Hồng Thạch.

Vυ"t!

Hồng Thạch bỗng nhiên rung chuyển, ánh sáng đỏ bùng lên rực rỡ, chói lòa hơn hẳn những người trước đó. Trên bề mặt đá hiện rõ mồn một bốn chữ: NHẬP SƠ BÁT GIAI.

"Cái gì!!!" – Vị quan ghi chép đang ngồi uể oải bỗng bật dậy như lò xo, suýt chút nữa đánh rơi chiếc bút lông trên tay – "Ngươi... thiếu niên, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?"

"Mười chín." – Bá Thần lạnh nhạt đáp.

"Mười chín tuổi... bát giai?" – Vị quan viên lắp bắp, lau mồ hôi trán – "Đây... đây không phải là thiên tài nữa, đây là quái thai! Ngay cả các thế gia đệ tử ở Đế Đô cũng hiếm ai đạt tới trình độ này ở tuổi này..."

Lão cung kính đưa ra tấm thẻ bài màu bạc, giọng điệu hoàn toàn thay đổi: "Đây là thẻ bài của cậu. Xin mời đi lối ưu tiên. Với tu vi này, chắc chắn cậu sẽ là tâm điểm của Tông Môn Hội năm nay!"

Bá Thần nhận lấy thẻ bài, thản nhiên bước đi dưới những ánh mắt kinh ngạc và ghen tị của hàng trăm võ giả xung quanh.

"Lão đại! Huynh lại đột phá? Bát giai? Trời ạ, huynh định dọa chết đệ sao!" – Hắc Minh đuổi theo, miệng há hốc kinh hoàng.

Bá Thần nhìn về phía con đường dẫn đến Đế Đô, môi khẽ nhếch: "Bát giai chỉ mới là bắt đầu thôi. Đế Đô Phong Vân... ta đến rồi đây!"