Chương 1

"Bé con lớn thật rồi, cũng đã có người theo đuổi rồi cơ à."

Đêm khuya tại Nam Thành, mưa tuôn xối xả.

Nguyễn Miên bị ép sát vào cửa sổ sát đất, tiếng mưa gầm rú bên ngoài át đi cả tiếng nức nở của cô.

Người đàn ông siết chặt cánh tay, bóp lấy chiếc cổ nhỏ nhắn trắng nõn của cô một cách tàn nhẫn và bá đạo. Trong hơi thở của anh nồng nặc mùi rượu cay nồng.

"Anh đã nói chưa? Bảo em phải tránh xa những gã đàn ông khác ra, em quên rồi sao?"

"Bé con, em là của anh."

Đuôi mắt Nguyễn Miên ửng hồng vì khóc, cô run rẩy vùng vẫy: "Thẩm Vọng! Anh say rồi, em là Nguyễn Miên, là em gái của anh..."

Tiếng nức nở nhỏ bé và yếu ớt ấy khiến người ta chỉ muốn phạm tội.

Yết hầu của Thẩm Vọng lên xuống mạnh mẽ, trên trán anh đã lấm tấm mồ hôi. Bàn tay to lớn siết chặt lấy vòng eo thon gọn, thô bạo lật người cô lại.

"Thứ anh nuôi dưỡng, từ trước đến nay chưa bao giờ là một đứa em gái!"

Nụ hôn nóng bỏng và hung hãn ập xuống, nuốt chửng mọi sự kháng cự cùng lời cầu xin của cô gái nhỏ...

...

"Miên Miên? Nguyễn Miên!"

Tiếng của mẹ nuôi Ôn Uẩn Nghi đột nhiên kéo Nguyễn Miên trở về thực tại.

Nhìn chằm chằm vào miếng sandwich gần như chưa động đến trước mặt, tim cô đập loạn xạ như đánh trống.

"Ăn bữa sáng thôi mà cũng mất hồn mất vía, biết thế tối qua đã không để con tổ chức tiệc tùng gì rồi!" Ôn Uẩn Nghi lộ rõ vẻ không hài lòng.

"Con xin lỗi." Nguyễn Miên cúi đầu, xoa nhẹ cánh tay vẫn còn cảm giác tê dại, tâm trí vẫn kẹt lại trong những ký ức hỗn loạn đêm qua.

Mười lăm năm trước, nhà họ Nguyễn phá sản, khi ấy cô mới năm tuổi được bạn thân của cha mình là Thẩm Chấn Vũ đón về nuôi dưỡng.

Con trai duy nhất của nhà họ Thẩm là Thẩm Vọng, chính là anh trai trên danh nghĩa của cô.

Nếu mẹ Ôn biết chuyện tối qua...

Điều kỳ lạ là, trong bữa tiệc tối qua, rõ ràng cô chỉ uống có một ly rượu nhưng sau đó cả người lại nóng ran như bị kiến đυ.c xương.

Dù Thẩm Vọng đã cưỡng ép cô nhưng cuối cùng, chính cô cũng đã chìm đắm vào trong đó...

"Thẩm Vọng vẫn chưa dậy sao?" Ôn Uẩn Nghi quay sang hỏi người giúp việc là dì Trần.

"Thiếu gia đã hai năm không về nước, tối qua tụ tập chắc là uống hơi nhiều, chắc là..."

Đang nói dở thì tiếng bước chân vang lên từ phía cầu thang.

Người đàn ông mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản phối cùng quần đen. Với chiều cao 1m92, đôi chân của anh dài miên man, vai rộng eo thon, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo đến kinh ngạc.

Mái tóc đen ngắn được cắt tỉa gọn gàng trông đầy lười biếng. Nhưng thứ gây chú ý nhất lại chính là mấy vệt đỏ chói mắt ở cổ anh.