Chương 5

Nguyễn Miên mở điện thoại, liên hệ với một cửa hàng thu mua đồ hiệu cũ rồi tìm đến địa chỉ đó.

Chủ cửa hàng là một người phụ nữ ngoài ba mươi, ăn mặc sang trọng như một quý bà. Bà ta nhìn lướt qua bộ quần áo giản dị trên người Nguyễn Miên, trong mắt lộ rõ vẻ khinh miệt.

"Túi là hàng thật. Có điều, không hộp, không hóa đơn, lại còn là mẫu thiết kế riêng khó bán... Cao nhất là hai mươi vạn."

Trước khi tới đây Nguyễn Miên đã tìm hiểu giá thị trường, mẫu túi này giá hiện tại khoảng một triệu tệ. Rõ ràng là bà ta đang ép giá trắng trợn.

Cô không nói lời nào, đưa tay cầm lấy chiếc túi định rời đi.

"Ấy, cô bé đừng nóng nảy thế chứ!" Thấy cô có vẻ hiểu biết, bà chủ lập tức đổi giọng, ngăn cô lại.

"Thế này đi, tôi thêm cho cô mười vạn nữa. Đồ cũ mà, sao có thể bán theo giá gốc được? Cũng phải để tôi kiếm chút lời chứ, đúng không?"

Nguyễn Miên: "Bốn mươi vạn, chuyển khoản ngay."

"... Chốt đơn!"

...

Đi trên con đường nhỏ trong khuôn viên trường, nhìn con số khổng lồ vừa được chuyển vào tài khoản ngân hàng, trong lòng Nguyễn Miên cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.

Quả nhiên trên đời này, thứ có thể mang lại cảm giác an toàn nhất vẫn là tiền.

Đột nhiên, một cơn buồn nôn từ dạ dày cuộn trào lên. Không biết là do tác dụng phụ của thuốc tránh thai hay do hôm nay cô chưa ăn gì, cảm giác buồn nôn và chóng mặt cứ thế ập đến cùng lúc.

Cô loạng choạng chạy đến chỗ vắng người bên đường, vịn tay vào thân cây rồi khom người xuống, sắc mặt tái mét, chỉ nôn ra được vài ngụm nước chua.

"Uống chút nước đi."

Một chai nước khoáng đã vặn nắp sẵn đưa đến trước mặt.

Ngẩng đầu nhìn, là Tống Hứa, bạn cùng lớp cô.

Nguyễn Miên khó chịu đến mức không nói nên lời, cũng không từ chối mà cầm lấy uống vài ngụm.

"Đêm qua cậu đột nhiên rời đi, là gặp phải rắc rối gì sao?"

"Không có gì." Cô không muốn nhắc lại chuyện cũ.

"Thật ra, những lời đêm qua tớ nói đều là thật lòng." Tống Hứa hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm nói.

"Nguyễn Miên, tớ thích cậu, rất rất thích, đã thích suốt hai năm rồi. Cậu có đồng ý làm bạn gái tớ không? Tớ hứa, tớ thề, nhất định sẽ đối xử với cậu thật tốt, thật tốt."

Lời tỏ tình bất ngờ lần thứ hai vẫn khiến Nguyễn Miên cảm thấy lúng túng. Trong bữa tiệc sinh nhật đêm qua, cô đã từ chối thẳng thừng một lần rồi.

"Tống Hứa, tớ không..."

Ting...

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Màn hình sáng lên, hai chữ “Thẩm Vọng” nhấp nháy trên đó.

Nguyễn Miên do dự ba giây rồi mới trượt phím nghe.