Chương 6

"Nước cậu ta đưa, ngon không?"

Giọng người đàn ông trong điện thoại nghe lạnh lẽo, trầm thấp, mang theo cơn giận dữ như bão tố sắp ập đến.

"Tại sao chìa khóa anh đưa thì không lấy, mà nước của người đàn ông khác đưa lại cầm dứt khoát như vậy?"

Anh đang ở gần đây sao?

Tim Nguyễn Miên thắt lại, hoảng hốt nhìn xung quanh.

Trên con đường nhỏ chỉ có vài sinh viên đi ngang qua, không hề thấy bóng dáng quen thuộc kia đâu.

"Tại sao không đẩy cậu ta ra?"

Giọng nói ở đầu dây bên kia càng trầm hơn, cơn thịnh nộ như muốn trào dâng: "Em thích cậu ta sao?"

Nguyễn Miên liếc nhìn Tống Hứa đang đứng đối diện với vẻ mặt ngơ ngác, lùi lại một bước lớn, che ống nghe, khẽ hỏi: "Anh đang ở đâu?"

"Vứt chai nước đó đi!"

Cô không do dự chút nào, ném chai nước còn hơn một nửa vào thùng rác bên cạnh.

"Đi thẳng về phía trước, đến ngã tư thì rẽ phải."

Nguyễn Miên làm theo, nhìn thấy ở cuối ngõ đang đậu một chiếc Maybach màu đen.

Cô nhìn ngó xung quanh, xác nhận không có ai nhìn thấy mới nhanh chóng mở cửa xe chui vào.

"Anh tới đây làm gì?"

"Đương nhiên là đến đón Miên Miên về nhà rồi."

Thẩm Vọng lấy một tờ khăn ướt sát trùng ra, nắm lấy cổ tay cô, cẩn thận lau chỗ vừa bị người đàn ông khác chạm vào.

"Sáng nay Miên Miên đi gấp quá, đến cả vali cũng quên mang theo."

Ánh mắt anh liếc qua chiếc túi vải bạc màu đặt bên cạnh cô, giá trị chắc không quá hai mươi tệ.

Anh cuộn tờ khăn ướt lại, ném vào thùng rác.

"Cái túi anh tặng em, sao không dùng?"

Nguyễn Miên giật mình, tưởng anh đã phát hiện ra điều gì nhưng thấy anh chỉ nhìn chiếc túi vải với vẻ chán ghét, cô liền nhỏ giọng đáp: "Để ở đầu giường trừ tà, anh bảo thế mà."

"Bình thường có thấy em ngoan ngoãn nghe lời như vậy đâu."

Cô đâu có ngốc, đương nhiên chỉ chọn lời nào mình muốn nghe để nghe thôi.

Thẩm Vọng không tiếp tục dây dưa về vấn đề này nữa, mà trầm giọng hỏi: "Đêm qua anh không dùng biện pháp, em uống thuốc chưa?"

Nghe anh chủ động nhắc đến chuyện tối qua, mặt Nguyễn Miên lập tức đỏ bừng, ánh mắt né tránh không muốn trả lời.

"Nói đi."

"...Uống rồi."

"Loại thuốc đó có hại cho sức khỏe." Giọng anh dịu lại đôi chút.

"Đêm qua là ngoài ý muốn. Lần sau, anh sẽ nhớ đeo."

Đồng tử Nguyễn Miên khẽ co rụt lại.

Lời anh vừa nói có ý gì?

Lần sau? Anh còn muốn có... lần sau sao?

"Bây giờ, giải thích đi."

"Giải thích cái gì?"

"Người đàn ông lúc nãy."

"Là bạn học."

"Bạn học?"

Thẩm Vọng cười lạnh một tiếng, đầu ngón tay khẽ gõ từng nhịp lên vô lăng, gặng hỏi: "Bạn học mà lại quan tâm săn sóc em như thế? Lại còn tỏ tình với em? Lôi lôi kéo kéo với em nữa?"

"Anh theo dõi em?" Nguyễn Miên quay đầu lườm anh, cơn giận cũng bắt đầu bốc lên.

"Thẩm Vọng, em đã hai mươi tuổi rồi, là người trưởng thành rồi! Dù em có yêu đương đương đi chăng nữa thì cũng chẳng việc gì phải báo cáo với anh!"

"Anh dựa vào cái gì mà theo dõi em? Dựa vào cái gì mà chất vấn em? Dựa vào cái gì mà quản em chứ!"

Vẻ bình tĩnh giả tạo trên gương mặt người đàn ông lập tức tan biến, trong đáy mắt dâng lên một sự âm trầm, tàn nhẫn đến đáng sợ.