"Nguyễn Miên, anh cho em thêm một cơ hội nữa. Có giỏi thì em nói lại lần nữa xem!"
"Em nói là..."
Nguyễn Miên liều mình, nói rõ ràng từng chữ một:
"Anh... vốn... không... phải... anh... trai... ruột... của... em! Em muốn ở bên ai là quyền của em, anh... không... quản... được!"
Sau gáy đột nhiên bị một bàn tay lớn siết chặt, cả người Nguyễn Miên bị kéo mạnh vào l*иg ngực rắn chắc của anh.
Sống mũi cô gần như chạm sát vào mũi anh, trong hơi thở giao hòa hỗn loạn, cô nhìn thấy rõ sự chiếm hữu và tàn bạo đang điên cuồng trỗi dậy trong mắt anh.
"Nguyễn Miên, tối qua lúc em ở dưới thân anh rêи ɾỉ... trông em đâu có thanh cao như bây giờ."
Cảm giác nhục nhã ập tới. Nguyễn Miên vừa giận vừa xấu hổ, vung tay định tát vào mặt anh.
Nhưng cổ tay đã bị anh giữ lại.
Bàn tay còn lại của cô không cam lòng mà vùng vẫy, nhưng cũng dễ dàng bị anh khống chế.
Hai tay cô bị anh một tay bẻ ngoặt ra sau eo, kéo mạnh vào lòng. Cô hoàn toàn mất thăng bằng, cả người bị giam chặt trước ngực anh, không thể cử động nổi.
"Sao thế, ngủ xong rồi thì không nhận người quen nữa à? Nguyễn Miên, em coi anh là cái gì?"
"Thẩm Vọng, anh bị điên à! Em và anh là..."
"Không có quan hệ huyết thống."
Anh lạnh giọng cắt ngang, rồi ghé sát vào tai cô, dịu giọng dỗ dành: "Miên Miên trước đây thích anh nhất. Sau này cũng chỉ thích một mình anh thôi, được không?"
Đồ điên!
Tối qua anh đã sỉ nhục cô như vậy, mà bây giờ vẫn có thể thản nhiên nói ra những lời này.
Nguyễn Miên suy sụp đẩy anh ra, chộp lấy chiếc túi vải trong tay ném về phía anh.
Khuy cài bị lỏng, một chiếc hộp nhỏ hình vuông màu xanh rơi ra từ khe hở của chiếc túi.
Nhận ra đó là thứ gì, sắc mặt Nguyễn Miên tái nhợt, cô vội cúi xuống định nhặt lên nhưng Thẩm Vọng đã nhanh hơn một bước.
Ngón tay thon dài kẹp lấy chiếc hộp nhỏ. Khi nhìn rõ dòng chữ ghi bên trên, ánh mắt người đàn ông lập tức đóng băng, sự tàn nhẫn cuộn trào: "Tại sao trong túi em lại có thứ này?"
Nguyễn Miên đưa tay định cướp lại, nhưng cằm cô đã bị bàn tay lớn của anh bóp chặt. Lực lớn đến mức tưởng như muốn nghiền nát xương cô. Cơn ghen tuông vừa mới dịu đi lại bùng lên dữ dội.
"Nếu hôm nay anh không đến, có phải em định đi thuê phòng với cậu ta không?"
"Nguyễn Miên, từ bao giờ mà em trở nên rẻ mạt như thế hả?"
"Em thích cậu ta sao?"
"Hai người đã hôn nhau chưa?"
"Nói mau!"
Hai năm trước, vào đêm trước khi Thẩm Vọng rời khỏi Nam Thành, anh cũng từng ép hỏi Nguyễn Miên như vậy, hỏi cô có thích mình không.
Khi đó, Nguyễn Miên vừa mới trưởng thành, cô cho rằng mình đã lớn, không muốn bị anh kiểm soát nữa nên đã dứt khoát từ chối và đẩy anh ra.
Sau đó Thẩm Vọng đi thật, đi một mạch suốt hai năm trời.
Cô từng nghĩ đó chỉ là sự hứng thú nhất thời của anh. Không ngờ rằng Thẩm Vọng của hiện tại còn khó đối phó hơn, cố chấp hơn và đáng sợ hơn hai năm trước rất nhiều.
Phải nói là, từ nhỏ anh đã luôn như vậy.
Bá đạo, độc đoán, bướng bỉnh và có du͙© vọиɠ chiếm hữu cực kỳ cao.