- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- HE
- Bé Con, Nhốt Em Lại Có Được Không?
- Chương 8
Bé Con, Nhốt Em Lại Có Được Không?
Chương 8
Từ ngày cô đến nhà họ Thẩm, chuyện gì cô cũng nghe theo sự sắp đặt của anh.
Ban đầu, cô rất thích người anh trai này.
Nhưng về sau, sự kiểm soát của Thẩm Vọng ngày càng quá mức, thậm chí là biếи ŧɦái.
Anh không cho phép cô nhìn những chàng trai khác, không cho phép cô nói chuyện với họ, cô chỉ được phép ở bên cạnh anh, giống như lúc này đây.
"Không... em không thích cậu ấy, bọn em chỉ là bạn học bình thường thôi..."
Nguyễn Miên bị dáng vẻ của Thẩm Vọng dọa cho sợ hãi, cằm đau nhức tê dại, run rẩy nói:
"Cái đó là... lúc em đi mua thuốc, cô bán hàng đưa cho em. Bà ấy nói uống thuốc không tốt cho sức khỏe nên mới đưa..."
Nghe vậy, sắc mặt âm u của Thẩm Vọng mới bắt đầu dịu xuống, lực tay đang bóp cằm cô cũng nới lỏng ra.
Nguyễn Miên xoa xoa chiếc cằm đau nhức, thấy sắc mặt anh đã dịu đi đôi chút, cô mới hạ giọng, cố gắng dùng tình cảm để thuyết phục:
"Tối qua chúng ta chỉ vì uống say nên mới... Chúng ta cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, được không? Em sẽ không nói cho bất cứ ai biết, cũng không bắt anh phải chịu trách nhiệm... Anh trai, chúng ta vẫn cứ như trước đây, có được không?"
Thẩm Vọng đột nhiên cười khẽ, anh vén lọn tóc xõa trên trán cô ra, môi mỏng lướt qua vành tai nhạy cảm, hạ thấp giọng: "Bé cưng, đàn ông mà say thật thì... không "lên" nổi đâu."
"Anh biết rõ mình đang làm gì. Đó không phải mượn rượu làm càn, mà là anh đã mưu tính từ lâu rồi."
"Cho nên, từ giờ trở đi, mối quan hệ giữa chúng ta sẽ do anh làm chủ."
"Anh đã nói rồi, em là của anh."
"Nguyễn Miên, em đừng hòng hất anh ra!"
Nghe xong những lời này, não bộ Nguyễn Miên hoàn toàn trống rỗng, cơ thể cô cứng đờ tại chỗ.
Thẩm Vọng buông cô ra, dùng đầu ngón tay lau đi vệt nước mắt ở khóe mắt cô, giọng điệu dịu dàng đến tàn nhẫn: "Cho nên, hãy nhớ kỹ lời anh nói."
Anh nâng mặt cô lên:
"Tránh xa những người đàn ông khác ra."
"Càng không được phép uống đồ người đàn ông khác đưa cho."
Anh đặt một nụ hôn lên hàng mi đang run rẩy của cô: "Nếu không, anh trai sẽ giận đấy."
Cuối cùng, môi anh gần như dán sát vào môi cô, giọng trầm thấp tuyên bố:
"Hậu quả, em chịu không nổi đâu, bé... cưng!"
...
Trở về nhà cũ, Nguyễn Miên như một cái đuôi nhỏ, cúi đầu lủi thủi đi sau lưng Thẩm Vọng.
Vừa vào đến phòng khách, Ôn Uẩn Nghi thấy con trai về thì tươi cười niềm nở, nắm lấy tay người phụ nữ bên cạnh nhiệt tình giới thiệu:
"Thẩm Vọng, mau lại đây gặp con gái của bác Lê con, Thanh Sương."
Lê Thanh Sương lịch sự đứng dậy, chủ động đưa tay chào hỏi: "Anh Thẩm Vọng, đã lâu không gặp, hồi nhỏ chúng ta còn chơi chung với nhau nữa đó."
Thẩm Vọng liếc nhìn cô ta một cái, suy nghĩ một lát nhưng chẳng có chút ấn tượng nào, chỉ gật đầu chào theo phép lịch sự.
Đang định rời đi, tầm mắt anh chợt khựng lại ở chiếc túi da cá sấu đặt trên ghế sofa.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- HE
- Bé Con, Nhốt Em Lại Có Được Không?
- Chương 8