Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Bé Con, Nhốt Em Lại Có Được Không?

Chương 9

« Chương Trước
Ánh mắt anh tối sầm lại.

Bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của Lê Thanh Sương ngượng ngùng thu về. Nhận thấy ánh mắt của Thẩm Vọng, cô ta quay người cầm chiếc túi lên: "Đây là túi của em, có vấn đề gì sao anh?"

Khóe môi Thẩm Vọng khẽ nhếch lên, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Mắt nhìn của Lê tiểu thư cũng tốt đấy."

"Cảm ơn anh, em mới mua chiều nay thôi, hết một triệu hai trăm nghìn tệ."

"Tôi có thể xem qua một chút không?"

Không ngờ Thẩm Vọng lại hứng thú với túi xách của mình, có phải chứng tỏ mắt nhìn của cô ta rất tốt không? Lê Thanh Sương nghĩ vậy liền lập tức đưa túi qua.

Mẫu túi xách này là bản giới hạn đặt riêng, mỗi một lớp lót bên trong đều có thêu chữ cái viết tắt tên của người sở hữu.

Thẩm Vọng kéo lớp lót bên trong ra, hai chữ "NM" đập thẳng vào mắt anh.

Sắc mặt anh lập tức trầm xuống, nhưng rất nhanh sau đó đã bị một nụ cười lạnh che phủ.

Tốt!

Tốt lắm!

Mà "thủ phạm" Nguyễn Miên lúc này đang nhân lúc mọi người không chú ý, lén lút lùi bước về phía sau định chuồn lẹ.

Đúng là xui xẻo, không ngờ chiếc túi mình vừa bán đi vào buổi chiều, buổi tối đã nằm gọn trong tay Lê tiểu thư này, lại còn đen đủi đến mức bị Thẩm Vọng nhìn thấy.

"Thanh Sương vừa từ Anh về tháng trước, hai đứa tuổi xấp xỉ nhau, chắc chắn sẽ có nhiều chuyện để nói." Ôn Uẩn Nghi không phát hiện ra điều bất thường, tiếp tục tích cực mai mối.

"Bác Lê của con rất ủng hộ hai đứa, mẹ cũng thấy hai đứa rất xứng đôi. Nếu có thiện cảm với nhau thì định chuyện sớm vẫn là tốt nhất, con thấy sao?"

Lê Thanh Sương cúi đầu e thẹn: "Chuyện hôn sự, cháu nghe theo sự sắp đặt của người lớn ạ."

Thẩm Vọng không biểu lộ gì trên mặt, anh nghiêng người nhìn về phía Nguyễn Miên đang chuẩn bị bỏ chạy.

"Miên Miên, em có thích người chị dâu này không?"

Nguyễn Miên tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Cô đã cố gắng hết sức để thu nhỏ sự hiện diện của mình rồi mà.

"Nguyễn Miên thì biết cái gì chứ." Ôn Uẩn Nghi nói.

"Tháng sau có mấy ngày tốt đấy, ba con cũng rất thích Thanh Sương, hay là cứ định chuyện hôn sự trước..."

"Miên Miên." Thẩm Vọng lạnh lùng lặp lại, ánh mắt khóa chặt lấy cô.

"Nói cho anh nghe, em có muốn người chị dâu này không?"

Bầu không khí như ngưng đọng lại.

Mọi ánh mắt lúc này đều đổ dồn vào Nguyễn Miên.

Trong mắt Ôn Uẩn Nghi lộ rõ vẻ oán giận. Bà không hiểu Nguyễn Miên có gì tốt mà ông già nhà này cứ nhất quyết đòi mang về nhận nuôi, còn thằng con trai thì ngày đêm mong nhớ.

Đây đâu phải là nuôi con gái, rõ ràng là nuôi một con hồ ly tinh nhỏ bên cạnh thì có.

Lê Thanh Sương cũng lặng lẽ đánh giá Nguyễn Miên. Ăn mặc giản dị, diện mạo bình thường, một đứa con nuôi ăn nhờ ở đậu như thế này mà cũng khiến Thẩm Vọng để tâm đến vậy sao?

"... Lê tiểu thư xinh đẹp hào phóng, gia thế tốt, học thức lại cao." Nguyễn Miên cố tình né tránh ánh mắt của Thẩm Vọng, nặn ra một nụ cười với Ôn Uẩn Nghi và Lê Thanh Sương.

"Rất xứng đôi với anh trai. Em rất thích... người chị dâu này."
« Chương Trước