Trong phòng thẩm vấn, Tống Khâm La đã bị giam giữ suốt hai tiếng đồng hồ.
Kẻ vừa hỏi tên là Bố Nạp, một viên thanh tra.
“Tôi hỏi cô lần nữa, vụ đấu súng này là do ai làm?” Gã mất kiên nhẫn gõ xuống bàn.
Tống Khâm La chống cằm, chớp mắt, không nói lời nào.
Đôi mắt hạnh lấp ló dưới mái tóc mái bằng ngự trị trên khuôn mặt nhỏ nhắn chừng bằng bàn tay, kết hợp cùng đường kẻ mắt xếch lên, cứ thế ép xuống vài phần cảm giác ngây thơ non nớt.
Bố Nạp ném phịch một bức ảnh ra.
Bối cảnh là sân bay quốc tế Miến Thành, trong ảnh cô và Tống Già Mộc đều mặc đồ đen gọn gàng sạch sẽ, đeo kính râm, phía sau còn dẫn theo một đám đànem.
Nạp Bố: “Đám người Tống gia các người nhập cảnh có mục đích gì?!”
Tống Khâm La liếc nhìn bức ảnh, vẫn chỉ mỉm cười với gã, không đáp.
“Cô câm rồi à?!” Bố Nạp gạt phăng đống tài liệu trên bàn xuống đất, túm lấy cổ chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của cô, rút súng ra chĩa thẳng vào trán Tống Khâm La.
“Con điếm này! Đây là Miến Thành! Tao có bắn chết mày thì cũng chỉ tính là súng cướp cò thôi!”
Cửa phòng thẩm vấn đột ngột bị đẩy ra...
Một đám người mặc đồ đen ùa vào, dạt sang hai bên, chừa lại một lối đi ở giữa.
Tống Già Mộc bước vào.
Vẫn là chiếc áo vest khoét sâu chữ V ấy, vai rộng eo thon cùng đôi chân dài miên man, đẹp trai đến mức quá đỗi phô trương.
Anh lướt qua Bố Nạp đang lăm lăm khẩu súng, quay mặt về phía Tống Khâm La.
“Đi thôi.” Những ngón tay thon dài gõ gõ xuống mặt bàn.
Nạp Bố: “Này, mày là thằng nào?! Dám ở ngay dưới mí mắt tao...”
Nạp Bố bị Tống Già Mộc trở tay, hung hăng đè nghiến xuống bàn thẩm vấn, vùng vẫy thế nào cũng không thoát khỏi gông cùm của anh.
“Hi Tôi tên là Tống Già Mộc.” Anh nghiêng đầu, nở một nụ cười, trông lại còn có vẻ rất lịch sự.
Tống Già Mộc... Người thừa kế duy nhất của Tống gia.
Kẻ được mệnh danh là “con sói gϊếŧ không chết” của Tam Giác Vàng.
Bị ám sát tám lần, vẫn chẳng một ai có thể chặt được đầu anh.
Tống Già Mộc rút khẩu súng lục bên hông ra, chĩa thẳng vào thái dương Nạp Bố, điêu luyện bóp cò...
Bốn bề tĩnh lặng như tờ, tất cả mọi người đều nín thở, nửa ngày sau mới phản ứng lại được: trong súng không có đạn.
“Đừng dùng súng chĩa vào em gái tôi nữa...” Tống Già Mộc cười càng rạng rỡ hơn, ghé sát vào tai gã Nạp Bố đang tái nhợt mặt mày, nói nhỏ:
“Con bé, dữ dằn lắm đấy.”
Bốn chữ phía sau, Tống Khâm La nghe không rõ, nhưng có thể đoán được là đang chửi mình.
Nhưng hiện tại mũi súng đang cùng chĩa ra ngoài, cô không thèm tính toán.
Nạp Bố vẫn muốn phản kháng, lại bị một người mang nhiều huân chương trên vai hơn quát lớn chặn lại.
“Nạp Bố! Ba nhà của Tam Liên Hội đang đánh nhau trong hội miếu kìa, cậu còn không mau dẫn người qua đó xem sao!”
Tống Già Mộc buông Nạp Bố ra.
Nạp Bố sững sờ, ánh mắt âm u độc ác chằm chằm nhìn Tống Già Mộc đang mang vẻ mặt cười như không cười.
Cuối cùng gã đành nuốt cục tức này xuống, dẫn theo một đội nhân mã hỏa tốc chạy tới hội miếu.
“Tiểu Tống tiên sinh...” Người mang nhiều huân chương kia nở nụ cười nịnh nọt đầy mặt, “Không bị thương chứ?”
Tống Già Mộc còn chưa kịp mở miệng, Tống Khâm La ở bên cạnh đã hừ lạnh một tiếng, xoay người rời khỏi phòng thẩm vấn.
Tống Già Mộc lúc này mới vỗ vai viên quan chức cấp cao nọ, cười nói với ông ta:
“Người ông cần lấy lòng, là vị đại tiểu thư kia của nhà chúng tôi cơ.”
Nói xong, anh nghênh ngang bước theo sau Tống Khâm La.
Tất cả mọi người tự giác nhường đường, cả cục cảnh sát không một ai dám cản.
Một ngôi miếu nằm trong khu chợ sầm uất của Miến Thành vừa trải qua một trận hỗn chiến hàng trăm người, kẻ bị thương, người tàn phế.
Một lượng lớn cảnh sát kéo đến, khó khăn lắm mới kiểm soát được hiện trường.
Một chiếc Bentley chạy ngang qua.
Trong xe, Tống Khâm La nãy giờ vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ thu hồi tầm mắt: “Làm ra động tĩnh lớn thế này sao?”
Tống Già Mộc: “Đã nói là xả giận thay cô, trận trượng quá nhỏ, sợ cô không hài lòng.”
Tống Khâm La: “Chỉ bằng một viên đạn?”
Tống Già Mộc: “Đủ rồi. Trà trộn vào đám đông bắn một phát súng lên trời, tặng cho ba nhà bọn họ một lý do để tẩn nhau.”
Đã nói một viên đạn là đúng một viên...
Đả thương gần trăm kẻ địch, toàn thân rút lui an toàn.
Tống Khâm La nhếch khóe môi: “Trước đây là tôi coi thường anh rồi.”
Tống Già Mộc tựa vào cửa xe bên kia, tay chống thái dương, đầy hứng thú nhìn cô:
“Vậy nên... đã nguôi giận chưa?”
Tống Khâm La cười lạnh một tiếng: “Thế này thì tính là gì, nếu anh chịu thả tôi về nước, chúng ta hòa.”
Tống Già Mộc: “Chuyện này miễn bàn, một tháng sau, anh sẽ tiễn em lên lễ đường.”
Tống Khâm La hất cằm, mang theo vài phần kiêu ngạo:
“Anh nghĩ anh là ai? Dựa vào cái gì mà dám nói chuyện với tôi như vậy?
Anh chỉ là cái bóng của anh trai tôi! Chính là kẻ chết thay để đỡ đao, đỡ đạn, đỡ những cuộc ám sát cho anh ấy...
Anh thực sự coi mình là Tống Già Mộc sao?
Anh chẳng qua cũng chỉ là một con chó mà chú Haitôi nhặt về từ đấu trường mà thôi!”
“Ừ, đúng vậy.” Tống Già Mộc giả không hề phản ứng như Tống Khâm La mong muốn, giữa hàng lông mày chỉ là sự hờ hững nhẹ tựa mây bay, thậm chí còn mang theo ý cười.
Tống Khâm La: “Nếu không phải vì anh có gương mặt giống anh trai tôi, ngay cả tư cách xách giày cho tôi anh cũng không có!”
“Đúng, em nói đúng.” Tống Già Mộc đáp lại vô cùng sảng khoái.
Tống Khâm La: “Cho nên anh hãy tôn trọng tôi một chút, đừng quên mất thân phận của chính mình!”
“Được.” Tống Già Mộc vẫn chống trán, lười biếng nhìn cô.
Tống Khâm La: “...”
“Anh đều thuận theo lời em rồi, sao vẫn còn không vui? Thật khó hầu hạ.” Tống Già Mộc nhếch môi.
Ánh đèn neon bên ngoài xe hắt lên ngũ quan lập thể của anh những vệt sáng tối đan xen.
Tống Khâm La nhìn khuôn mặt có vài phần giống mình này.
Tống Già Mộc thật sự cũng trông như thế này sao?
Tống Khâm La không biết.
Từ năm mười tuổi, cô đã không còn được gặp lại anh trai ruột của mình nữa.
Cô chỉ biết rằng, kẻ trước mắt này là giả.
Đại Số 9: cái bóng thứ chín của Tống Già Mộc.
Từ số 1 đến số 8 trước đó đều đã bị người ta chặt đầu.
Chết sạch cả rồi.
Kẻ trước mắt này, coi như là sống thọ, trụ vững gần hai năm rồi mà vẫn chưa chết.
Lúc này, xe dừng lại, đỗ ngay tại khu đèn đỏ sầm uất nhất của Miến Thành.
Tống Khâm La thu hồi dòng suy nghĩ, trừng mắt: “Anh đến đây làm gì?”
Tống Già Mộc bước xuống xe, cửa vẫn chưa đóng, tay anh gác lên khung cửa, hơi cúi người xuống, những đường nét cơ bắp bên trong lớp áo thoắt ẩn thoắt hiện:
“Chơi phụ nữ, muốn đi theo không?”
Tống Khâm La: “Mẹ kiếp! Anh đừng có làm xú uế danh tiếng của anh trai tôi.”
Tống Già Mộc: “Vậy anh giải quyết nhu cầu sinh lý thế nào? Tìm em chắc?”
Tống Già Mộc liếc mắt lướt qua khuôn ngực đang phập phồng của cô.
“Cũng không phải là không được.”
Tống Già Mộc khom người, trực tiếp vác bổng Tống Khâm La từ trong xe ra, treo ngược cô trên vai, sải bước đi thẳng vào bên trong khu đèn đỏ.