Chương 5: Dáng Người Anh Kém Quá

Ánh mắt Tống Khâm La không hề né tránh thân hình ngập tràn dã tính kia. Cô đi thẳng vào trong, chẳng chút kiêng dè coi mình là người ngoài.

Cô đâu phải loại thiếu nữ chưa trải sự đời, mới nhìn chút đã đỏ mặt tim đập.

Cái lúc cô nhét từng xấp tiền dày cộp vào cạp quần đám người mẫu nam, bọn họ còn hận không thể ưỡn hông cọ xát vào người cô cơ.

Tống Khâm La rất bình tĩnh.

Tống Già Mộc cũng rất bình tĩnh.

Anh cầm một chiếc khăn bông khác lau đi những giọt nước đọng trên ngọn tóc, chậm rãi lướt qua người Tống Khâm La, tiến về phía bàn làm việc bên cạnh.

Dùng nước sát trùng rửa sạch vết thương bị Tống Khâm La cắn đêm qua trên tay, sau đó tự cầm băng gạc lên quấn lại.

“Cái này trả em…” Tống Già Mộc liếc nhìn dải ruy băng buộc tóc in hình môi đỏ để sang một bên, “Anhkhông vô lương tâm như em, ném thẳng vào thùng rác đâu.”

Tống Khâm La nhìn dải ruy băng dính máu kia, cũng chỉ là món đồ rẻ tiền giá vài trăm tệ.

Cô chẳng thèm nhận tình, tiện tay gạt đi.

Dải ruy băng nhẹ bẫng rơi xuống, vừa vặn vắt vẻo trên mép thùng rác.

Tống Khâm La: “Đồ đã bẩn rồi, giữ lại làm gì nữa?”

Tống Già Mộc liếc mắt nhìn, cũng chẳng hề xót xa. Một dải ruy băng thôi, vứt thì vứt.

Chỉ có mấy gã nam chính trong mấy cuốn tiểu thuyết não tàn mới mang theo bên mình để nâng niu cất giữ…

Rõ là làm màu.

Anh bước đến tủ quần áo, vừa rút một chiếc áo sơ mi xuống, chiếc áo đã bị Tống Khâm La giật lấy rồi ném thẳng trở lại vào tủ.

Tống Khâm La: “Tôi muốn nói chuyện với anh, nhưng người anh hôi quá, có thể đi tắm lại lần nữa không?”

Ánh mắt cô lén liếc về phía cánh cửa cách đó không xa.

“Không.” Tống Già Mộc lại vươn tay, rút một chiếc áo sơ mi khác xuống mặc vào.

Tống Khâm La chằm chằm nhìn cánh cửa kia, thầm tính toán xem phần thắng nếu bỏ chạy khỏi đây là bao nhiêu.

Chạy thẳng ra ngoài thì không khó.

Nhưng nếu đánh động đến bọn đàn em, e là thang máy còn chưa tới thì cô đã bị tóm cổ lôi về rồi.

Thế nên, tuyệt đối không thể dùng sức mạnh bạo.

“Em chắc chắn là vẫn muốn ở lại đây sao?”

Giọng nói của Tống Già Mộc kéo tuột dòng suy nghĩ của Tống Khâm La trở về thực tại.

Trong tay anh đang cầm chiếc quần, có vẻ như đang chuẩn bị…

Cởi khăn tắm ra, mặc quần vào.

Tống Khâm La khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt trần trụi đánh giá vóc dáng của Tống Già Mộc.

Bờ vai Thái Bình Dương, cơ bắp săn chắc, vòng eo hẹp mạnh mẽ, đường nét cơ thể sắc sảo, gân xanh trên cánh tay nổi rõ mồn một.

“Chậc chậc chậc…” Tống Khâm La lắc đầu, “Dáng người anh kém quá.”

Cô ném lại một câu chê bai rồi quay lưng rời đi.

Hôm nay thời cơ không đúng, Tống Khâm La bảo Taisa lái xe đi trước, ngày mai sẽ quay lại.

Tối hôm sau, Tống Khâm La căn chuẩn thời gian, lại đẩy cửa phòng Tống Già Mộc bước vào.

Tống Già Mộc vẫn vừa mới tắm xong, trên người vẫn còn đọng lại những giọt nước chưa lau khô.

Lần này, cả hai người đều rõ ràng sững sờ mất một nhịp.

Mẹ kiếp! Lại trễ mất vài phút rồi!

Chỉ cần Tống Già Mộc còn lù lù trong căn phòng này, đến cái tay nắm cửa cô cũng đừng hòng chạm vào được, chứ đừng nói đến chuyện tẩu thoát ngay dưới mí mắt anh.

“Không có gì.” Tống Khâm La sập cửa bỏ đi, lại bảo Taisa lái xe rời khỏi đó.

Đến tối ngày thứ ba, Tống Khâm La đến sớm hơn hôm qua mười phút.

Tống Già Mộc cũng đi tắm sớm hơn mười phút. Lần này, anh thậm chí chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái, đi thẳng đến trước tủ quần áo.

“Không ai dạy Đại tiểu thư rằng tay là để dùng gõ cửa sao?”

Tống Khâm La tự nhận mình xui xẻo, lúc nào cũng canh sai thời điểm.

Nhưng lần này, dù có thế nào cô cũng phải xông ra khỏi căn phòng này cho bằng được.

Tống Khâm La vớ lấy ly rượu vang trên bàn, hắt thẳng lên vòm ngực săn chắc của Tống Già Mộc…

“Xin lỗi, lỡ tay. Anh vào trong tắm lại đi.”

Nửa câu trước chẳng có lấy một chút thành ý, nửa câu sau thì rặt một giọng điệu ra lệnh hống hách.

Tống Già Mộc kìm nén cơn giận, bật cười cợt nhả: “Là vì anh quá giống anh trai em, nên em nghĩ anh sẽ vô điều kiện dung túng cho em sao?”

Tống Khâm La: “Sai rồi. Chính vì tôi có thể phân biệt rõ anh là hàng giả, nên tôi mới dùng thân phận Đại tiểu thư Tống gia để ra lệnh cho anh.”

“Ra lệnh?” Tống Già Mộc nhai nuốt hai chữ này với giọng điệu đầy trào phúng.

“Sao nào? Tôi lại không thể ra lệnh cho một kẻ giảmạo như anh à?”

Tống Già Mộc lười biếng dựa lưng vào cửa tủ quần áo. Một giọt rượu vang đỏ thẫm mang theo sức sống mãnh liệt, trượt dài qua những rãnh cơ bụng săn chắc của anh,

Lướt qua bụng dưới, rồi biến mất hút vào ranh giới nguy hiểm nhất.

Đôi mắt phượng câu hồn đoạt phách của anh mang theo ý vị thâm trường đánh giá người con gái trước mặt, chậm rãi mở miệng:

“Anh là giả, vậy có khi nào… em cũng là giả không?”

Đáy mắt Tống Khâm La xẹt qua một tia kinh ngạc, sắc mặt lập tức trầm xuống: “Anh đang nói nhảm nhí cái gì vậy?”

“Cùng mang họ ‘Tống’, tại sao Tống Già Mộc có cái bóng, còn Tống Khâm La lại không có? Anh là giả, anh thừa nhận. Nhưng em lấy gì để chứng minh em là hàng thật, chứ không phải là cái bóng của Tống Khâm La?”

Tống Khâm La như vừa nghe được một câu chuyện cười nhạt nhẽo, bật cười khanh khách vài tiếng. Sau đó, nụ cười vụt tắt, cô đột ngột dùng sức…

Đẩy ngã Tống Già Mộc giả mạo xuống giường.

Một ngón tay thon dài ấn lên vòm ngực nóng rực của anh.

Đầu ngón tay còn vương lại chút rượu vang đỏ thẫm trên da thịt anh.

Tống Khâm La: “Suỵt, đừng động đậy…”

Lần này người đàn ông lại cực kỳ phối hợp, chống khuỷu tay, nửa thân trên lười nhác ngả ngớn trên giường.

“Không phải anh muốn tôi chứng minh sao?” Tống Khâm La trườn lên giường, dang chân ngồi hẳn lên người anh.

Bàn tay quen sống trong nhung lụa mơn trớn từ xương quai xanh trượt dọc lên cổ anh, ngón cái ái muội vuốt ve chỗ lõm phía sau tai.

“Đã có ai nói với anh rằng, Tống Khâm La thật sự… có xăm một con bướm ở chỗ đó chưa?” Cô nhẹ giọng thì thầm, âm cuối kéo dài như một lời nỉ non đầy quyến luyến.

Tống Già Mộc biết rõ còn cố tình hỏi: “Chỗ nào cơ?”

Tống Khâm La chậm rãi cởi bỏ cúc quần jean của mình.

“Cái nơi mà đàn ông các anh… khao khát được tiến vào nhất ấy.”

Ánh mắt Tống Già Mộc tự nhiên dán chặt vào từng cử động trên tay cô.

“Muốn xem thử tôi có phải là hàng thật không?” Tống Khâm La kéo khóa quần jean xuống…

“Muốn xem không?”

Cô ngồi trên người anh, buông lời mời gọi đầy mị hoặc.

Đây là một chiếc quần jean bó sát, dù đã cởi bỏ toàn bộ cúc và khóa kéo, cũng chỉ hơi hé mở ra một khe hẹp.

Nhưng đôi khi, càng che đậy nửa kín nửa hở, lại càng mang đến sự cám dỗ chết người…

Phía sau lớp khóa kéo, ánh sáng hắt xuống tạo thành một mảng bóng tối mờ ảo, tựa như một vực sâu đầy mê hoặc.

Bàn tay cô túm lấy lớp vải mềm mại, nắm chặt lấy mép quần. Đáy mắt ngập tràn phong tình vạn chủng, gắt gao câu lấy ánh nhìn của người đàn ông.

Nhắm chuẩn thời cơ, cô đột ngột phát lực, hung hăng giật phăng…

Chiếc khăn tắm đang che chắn nửa thân dưới của người đàn ông.

Tống Khâm La túm chặt lấy chiếc khăn tắm, xoay người nhảy tót xuống giường, lao thẳng ra ngoài cửa, vứt lại một Tống Già Mộc trần như nhộng ở trong phòng.

Tống Khâm La cho rằng cái tên đàn ông chó chếtđang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ kia ít nhất cũng phải tìm thứ gì đó quấn tạm vào người, rồi mới luống cuống lao ra bắt mình…

Không sai, đó chỉ là cô cho rằng như vậy.

Chỉ là Tống Khâm La tự mình ảo tưởng mà thôi.

Trên thực tế, chó vốn là loài sinh vật có thể phóng uế bừa bãi ở bất cứ đâu.

Huống hồ chi đây lại là một tên đàn ông chó chết.

Tống Khâm La vừa mới chạy ra khỏi phòng được hai bước, đã bị một Tống Già Mộc trần như nhộng vươn cánh tay dài ngoằng từ phía sau tóm gọn, nhấc bổng lên người anh.

Tống Già Mộc không những tóm gọn được cô, mà còn tiện thể dùng cô làm vật trang trí hình người, che chắn luôn cái chỗ không nên phơi bày ra ngoài kia.

Sát Côn đang đứng gác ngoài hành lang chỉ nghe thấy một tiếng “Á” thất thanh cùng với tiếng sập cửa rầm rầm.

Cậu ta ngoái đầu nhìn lại, cả dãy hành lang trống trơn, đến một cái bóng người cũng chẳng thấy đâu.