Chương 4: Không phải giấc mơ

Người xung quanh qua lại tấp nập, đồ ăn vứt bỏ bên cạnh hộp sắt cũng ngày càng nhiều.

Bụng Song Song lại bắt đầu sôi ùng ục, nhưng bé nhìn quả trứng kho trong ngực rồi cắn môi, ánh mắt từ từ rơi xuống những món đồ ăn còn thừa lại kia.

Người ở cái nơi quái lạ này thật kỳ cục, đồ ăn cắn vài miếng là vứt.

Song Song nuốt một ngụm nước bọt, thấy không có ai chú ý đến mình, mới cẩn thận nhìn vào cái hộp sắt lớn kia. Bé nhìn thấy một số đồ mà chắc chắn người khác đã ăn, đã cắn qua, mới nhanh tay vươn ra móc thứ đó, rồi lập tức rụt lại vào góc.

Bé nhặt được nửa cốc nước trong suốt ngọt lịm, bên trên vẫn cắm một cái ống tròn; một chiếc hộp giấy bên trong có bốn viên chả cá tròn xoe; một mẩu bánh xốp mềm mại, bên trên rắc vụn lấp lánh đủ màu ngọt ngào; nửa xiên quả đỏ dính nhớp nháp bóng loáng.

Mỗi món nhặt được, bé đều liếʍ nhẹ một miếng nhỏ trước, xác nhận không có mùi kỳ lạ, ăn vào không đau bụng, mới cẩn thận cất đi.

Chiếc áo bông rách nhồi căng phồng, trên trán rịn ra những giọt mồ hôi li ti.

Nơi này thật ấm áp.

Chẳng giống mùa đông trong thôn bọn họ, gió cứ vun vυ"t lùa vào áo bông.

Song Song hau háu nhìn chằm chằm một vị ca ca đang đi tới, trên tay cầm một chiếc móng giò lợn màu nâu sẫm thật to, miệng phồng to, quanh miệng còn dính đầy nước sốt.

Là thịt, món thịt lớn đặc biệt, đặc biệt ngon.

Ực.

Song Song cố sức nuốt một ngụm nước bọt to.

Có lẽ vì ánh mắt từ trong góc quá mức bỏng rát, cậu bé đang gặm móng giò liếc nhìn sang bên này, khi nhìn thấy giữa các thùng rác kẹt hai con mắt, thì giật nảy mình.

Móng giò cũng rơi xuống đất.

“Mẹ ơi, thùng rác, trong thùng rác có người... móng giò của con rơi rồi...” Cậu bé ảo não liếc nhìn chiếc móng giò rơi trên mặt đất.

Người phụ nữ trẻ được cậu gọi là mẹ thuận theo hướng ngón tay cậu nhìn qua một cái, rồi lại nhanh chóng rời mắt: “Trẻ con nhặt rác thôi, đừng sợ, mẹ mua cho con cái khác.”

Nói rồi nhẹ nhàng lấy khăn giấy lau sạch nước sốt quanh miệng và trên tay cho cậu bé.

Song Song ngưỡng mộ nhìn bọn họ, mẹ có phải là nương không, nương của ca ca thật dịu dàng.

Hai người dần đi xa, hơn nửa chiếc móng giò trên mặt đất lấp lánh ánh mỡ bóng bẩy.

Song Song cẩn thận thò cái đầu nhỏ ra từ bên cạnh hộp sắt, nhìn quanh quất, nhích vài bước, vừa định đưa tay ra lấy, thì túi thơm trước ngực nóng ran khiến bé đau điếng, một cảm giác mất trọng lượng quen thuộc ập đến, trước mắt trời đất quay cuồng.

Bé vội vàng gom gọn đồ trong ngực, ôm chặt lấy, nhắm nghiền mắt lại.

Tiếng động cơ ầm ầm bên tai, tiếng rao hàng ồn ào, tiếng người nói chuyện, dần dần biến mất.

Thay vào đó là tiếng gió núi ù ù quen thuộc của thôn Hà Hoa.

Tại chợ đêm, hai viên cảnh sát mặc sắc phục cùng vài người dân nhiệt tình hối hả chạy đến cạnh thùng rác mà họ nhắc tới.

Trống rỗng.

“Hả? Rõ ràng chúng tôi nhìn thấy một đứa bé trông vô cùng đáng thương, gầy đến mức mặt lõm cả vào, quần áo vừa mỏng vừa rách, đứa bé cực kỳ cảnh giác nên chúng tôi vội vàng báo cảnh sát... Sao người lại biến mất rồi?”

...

Khi mở mắt ra lần nữa, bé lại nhìn thấy cánh cửa gỗ ọp ẹp quen thuộc của miếu Sơn Thần, chiếc túi thơm trước ngực mát lạnh, không còn chút hơi nóng hay rung động nào, mọi thứ dường như là một giấc mộng ly kỳ quái dị mà bé vừa mơ màng trải qua.

Bé sờ sờ vào trong ngực, cộm lên căng phồng, nửa quả trứng kho kia vẫn còn tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt, những quả đỏ nhớp nháp cũng dính đầy người, nửa chai nước ngọt cũng còn đó!

Không phải là mơ, là thật!

Song Song chẳng đoái hoài đến cơn chóng mặt và đôi chân bủn rủn, gần như lăn lê bò toài chạy về phía nhà đất của Liễu bà bà, đôi bàn chân nhỏ trần trụi giẫm lên con đường bùn vàng lạnh cứng, bị sỏi đá đâm đau điếng, thế mà bé dường như chẳng có cảm giác gì, trong đầu chỉ có một ý nghĩ:

Nhanh, mau trở về, cho bà bà đồ ăn mặn, để bà bà khỏe lại!

Cửa củi của nhà đất không đóng, trong nhà tối tăm, qua khe cửa sổ hắt vào một tia sáng yếu ớt, miễn cưỡng soi rõ vị trí giường đất, soi lên khuôn mặt vàng vọt, mất đi sinh khí của Liễu bà bà.

Bà vẫn tựa vào góc giường, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở mong manh.

Song Song nhào đến cạnh giường, giọng mang theo tiếng khóc nức nở, nhưng lại pha lẫn niềm vui mừng vội vã: “Bà bà! bà bà! Tỉnh lại đi! Có đồ ăn! Mặn mặn này!”

Mí mắt Liễu bà bà động đậy, nặng trĩu như đeo chì, cố sức mở ra một khe hở, ánh mắt đυ.c ngầu rơi trên người Song Song. Đôi môi mấp máy, lớp da môi nứt nẻ rách ra một vết thương rỉ máu đỏ, nhưng chẳng phát ra được âm thanh nào.