Chương 5: Chiếc túi thơm thần kỳ

Song Song vội vàng đặt số thức ăn mang trong ngực lên thềm đất cạnh giường, rảnh một tay, cẩn thận đưa quả trứng kho nắm trong lòng bàn tay đến bên miệng Liễu bà bà: “Bà bà, ăn đi! Mặn đấy! bà nếm thử đi, ăn vào sẽ có sức!”

Liễu bà bà ngửi thấy mùi thịt thơm thoang thoảng, còn có một chút vị muối quen thuộc, đã từ rất lâu rồi, đó là mùi vị mà từng kẽ xương đều đang khao khát.

Bà gắng gượng hé miệng, Song Song vội vàng bóp nhỏ quả trứng kho còn mang dấu răng kia đút vào.

Khoảnh khắc vị mặn tan ra trong miệng, hai mắt Liễu bà bà đột nhiên mở to thêm chút nữa, đôi con ngươi vẩn đυ.c lóe lên một tia sáng.

Bà nhai thật chậm, cái vị mặn đã hơn một tháng nay chưa từng có, thuận theo cổ họng trôi xuống, ngay cả cái đầu đang sốt hầm hập mụ mẫm, cũng thanh tỉnh đi quá nửa.

“Mặn... đúng là mặn...” Giọng Liễu bà bà khàn đặc, mỗi khi nói một chữ, cổ họng đều đau rát như bị giấy nhám chà qua, mang theo một tia run rẩy không kìm nén được.

Song Song thấy bà ăn hai miếng rồi không ăn nữa, lại đưa cái cốc nước ngọt trong suốt hình thù kỳ quái kia đến bên miệng Liễu bà bà: “Bà bà, đồ uống, nước ngọt lịm. Chỉ cần ngậm miệng vào cái ống nhỏ này hút một cái là uống được rồi!”

Ánh mắt Liễu bà bà rơi trên cái cốc trong suốt hình thù kỳ quái kia, thân cốc dán những tờ giấy đủ màu sắc, chiếc ống màu trắng từ trên đỉnh thò ra một đoạn ngắn, lạ lẫm đến mức khiến bà có chút ngẩn ngơ.

Bà làm theo lời Song Song, hơi nghiêng đầu, đôi môi nứt nẻ kề lên chiếc ống màu trắng kia, hút nhẹ một cái.

Hương vị thanh ngọt bọc lấy chút mùi thơm trái cây thoang thoảng trôi vào cổ họng, làm dịu đi cơn đau rát như lửa đốt.

Bà dịu lại, hút thêm hai ngụm nữa, mới nhấc tay nhẹ nhàng đẩy cái cốc ra, giọng khàn khàn nói: “Song Song uống đi... Ta đủ rồi.”

Nhưng Song Song ra sức lắc đầu, tay nhỏ ấn tay Liễu bà bà đẩy về phía miệng bà, chóp mũi còn dính chút bụi đất bùn, lại cười đến mức mắt cong cong: “Bà bà uống đi! Còn nhiều lắm! Cháu đã uống rồi, ngọt lịm, uống vào người sẽ thấy dễ chịu!”

Bé vừa nói, lại moi nửa xiên quả đỏ từ trên bệ đất xuống: “Cái này cũng ngọt, bà bà ăn đi, ăn vào sẽ có sức ngồi dậy!”

Liễu bà bà nhìn nửa xiên kẹo hồ lô trong tay đứa trẻ, lại nhìn đôi bàn chân nhỏ trần trụi, sưng đỏ rỉ những chấm máu li ti của bé, đôi mắt đυ.c ngầu dần ngấn lệ, bà đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu Song Song.

Đầu ngón tay chạm vào mái tóc vàng xơ xác rối bời của đứa trẻ, trong lòng nhói đau khôn tả.

“Song Song, cháu từ đâu lấy được những thứ này?”

Song Song từng ngụm liếʍ lớp đường lấp lánh bên ngoài quả đỏ, lải nhải kể lại những chuyện vừa xảy ra, từ lúc túi thơm trước ngực nóng lên, cho đến khi trời đất quay cuồng lạc vào một nơi nhộn nhịp, ở đó có những ánh đèn đủ màu sáng hơn cả mặt trời, có những con quái vật sắt kêu ầm ầm, còn có rất nhiều, rất nhiều đồ ăn.

Bé vừa nói còn kéo chiếc túi thơm trước ngực cho Liễu bà bà xem, chiếc túi thơm nhỏ cũ kỹ thêu bông hoa xiêu vẹo, nhìn thế nào cũng chỉ thấy bình thường không có gì đặc sắc.

“Bà bà xem này, chính là nó đưa cháu đi đấy, nóng nóng, quay vòng vòng, rồi tới nơi luôn!”

Ánh mắt Liễu bà bà đọng lại trên chiếc túi thơm, đó là túi thơm nhỏ nương Song Song may cho bé.

Là nương Song Song trên trời đang phù hộ cho Song Song sao?

Bà ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà, trong lòng vừa kinh ngạc vừa kỳ lạ, nhưng nhiều hơn là sự sợ hãi.

Bà ôm Song Song vào lòng, đôi bàn tay gầy guộc ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé của bé: “Song Song ngốc của ta, thân cô thế cô đi đến nơi xa lạ đó, cháu không sợ sao?”

Song Song rúc vào lòng Liễu bà bà, ngửi mùi bùn đất và cỏ cây quen thuộc trên người bà, lắc đầu, bàn tay nhỏ túm lấy vạt áo bà: “Có một chút xíu, nhưng chỉ một chút xíu thôi, cháu muốn tìm muối cho bà bà, bà bà ăn xong sẽ khỏi bệnh thôi!”

Liễu bà bà ôm lấy thân hình gầy trơ xương nhỏ bé trong lòng, cổ họng vừa chua xót vừa nghẹn ngào, nước mắt rốt cuộc không kìm được nữa, lăn dài trên khuôn mặt vàng vọt, rơi xuống đỉnh đầu Song Song, âm ấm.

Song Song rúc vào lòng Liễu bà bà, bàn tay nhỏ vỗ vỗ lưng bà: “Bà bà đừng khóc, ăn no sẽ không đau nữa.”

Sau đó đột nhiên nhớ ra điều gì, giọng điệu có chút tiếc nuối: “Bà bà, nơi đó còn có móng giò lợn to bóng mỡ, thơm lắm, cháu suýt chút nữa là nhặt được rồi, chỉ thiếu một bước nhỏ nữa thôi!”

Nói rồi bất giác liếʍ liếʍ khóe môi.

Cái móng giò lợn đầy mỡ, thơm phức có thật nhiều thịt đó, tiếc quá đi mất!

Liễu bà bà thất thần, đó rốt cuộc là nơi thế nào, sao lại vô duyên vô cớ để Song Song nhặt được nhiều đồ ăn như vậy, đứa trẻ mang đồ ăn về phải trả cái giá gì?