Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Hải Trình Sinh Tồn: Đu Đỉnh Server Chỉ Bằng Việc Trồng Nấm

Chương 2: Thể chất thu hút bé rắn, kẻ huỷ diệt bé rắn

« Chương TrướcChương Tiếp »
Một con rắn đỏ trườn ra từ trong rương báu. Cảnh tượng này chớp mắt đã khiến Hứa Giai Vi tê dại cả da đầu.

Con rắn lao đến tấn công chớp nhoáng khiến Hứa Giai Vi không kịp né tránh, vội vã hứng trọn một nhát cắn vào cánh tay. Cô lập tức rút dao gọt dưa hấu ra, dứt khoát chém con rắn nhỏ thành hai đoạn. Cô ngay cả người còn dám gϊếŧ, huống hồ chi là gϊếŧ một con rắn nhỏ nhoi?

Cô giật mạnh phần đầu rắn ra khỏi cánh tay. Chẳng phải đã bảo giai đoạn dành cho người chơi mới không có nguy hiểm gì sao? Hứa Giai Vi nhăn nhó nhìn hai lỗ máu tuôn trào.

Đau nhói, cô rít lên: "Đau quá đi mất."

[Đinh! Chúc mừng người chơi tiêu diệt một con rắn độc, điểm kinh nghiệm +10. Người chơi có muốn phân giải không?]

Nghe đến từ rắn độc, Hứa Giai Vi tức thì cảm thấy toàn thân khó chịu. Cơn choáng váng ập đến làm cô hoa mắt chóng mặt: "Rắn độc sao?"

Cô hoảng hốt than vãn: "A, tôi tiêu rồi, tôi sắp chết rồi! Chẳng lẽ mới ngày đầu tiên đã phải bỏ mạng sao? Tôi còn chưa kịp báo thù mà, ông trời thật không công bằng!"

Một lúc lâu trôi qua, Hứa Giai Vi vẫn bình yên vô sự. Cô kinh ngạc thốt lên: "Ủa, mình không bị trúng độc sao?"

Hứa Giai Vi chợt nhớ lại tình trạng của bản thân trước khi bị kéo vào trò chơi sinh tồn. Lúc ấy cô cũng đang trúng độc, thế mà vừa bước vào đây lại chẳng mảy may hề hấn gì. Lẽ nào là do thiên phú?

Nghĩ vậy, cô lập tức mở bảng thông tin cá nhân ra, tìm đến mục thiên phú.

[Thiên phú: Cô bé hái nấm (Cấp E, có thể nâng cấp). Bạn có độ thân thiện tự nhiên với các loài nấm, mỗi ngày nhận được một lượt sử dụng chức năng trồng nấm. Do trước khi vào game, người chơi đang trong trạng thái ngộ độc nấm, nên khi bước vào game đã nhận được khả năng miễn nhiễm độc tố. Các chức năng khác vui lòng tự khám phá. (Ít nhất cũng không lo chết đói, được miễn nhiễm độc tố cũng không tồi).]

Quả nhiên là nhờ thiên phú. Trước đây thiên phú của cô mới ở cấp F, giờ đã chuyển sang cấp E rồi. Chẳng nhẽ chỉ cần không ngừng khai phá thì thiên phú sẽ tự động nâng cấp sao?

Nhưng vấn đề then chốt là tại sao trong rương báu lại xuất hiện rắn độc?

Hứa Giai Vi mở kênh trò chuyện lên. Cô chợt thấy cái tên Người Dẫn Đường vừa gửi thêm một tin nhắn mới.

[Người Dẫn Đường: Tất cả mọi người chú ý! Theo phản hồi từ một số người chơi, bên trong rương sẽ xuất hiện quái vật tấn công. Chúng tôi bước đầu nghiên cứu và cho rằng hiện tượng này có liên quan đến chỉ số may mắn. Chỉ số may mắn càng thấp thì xác suất chạm trán quái vật càng cao!]

[Phi Bát Phân Tiền: Mẹ kiếp, sao anh không nói sớm? Các người làm nhóm hướng dẫn kiểu gì vậy hả? Tôi vừa bị chuột cắn cho một trận đây này!]

[Ái Nễ Yêu: Người ta chịu chia sẻ thông tin là vì đại lão có tố chất cao. Đại lão hoàn toàn có thể giữ im lặng mà, anh ở đây gào thét cái nỗi gì?]

[Mê Hàng Giả: Đúng thế! Hoàn toàn ủng hộ đại lão Người Dẫn Đường. Đại lão đừng bận tâm đến những lời lẽ khó nghe này nhé.]

Hứa Giai Vi hậm hực chửi thầm: "Cái chỉ số may mắn chết tiệt này!"

Ngay sau đó, cô lại ngượng ngùng bật cười. Cũng may là vừa rồi không có ai chứng kiến bộ dạng thảm hại của mình.

[Hệ thống đã ghi lại bộ dạng thảm hại của bạn, con người thật là thú vị. Xin hỏi người chơi có muốn phân giải con rắn độc và rương gỗ không?]

Hứa Giai Vi cạn lời: "…"

Cô nghiến răng ra lệnh: "Phân giải."

[Đinh! Chúc mừng người chơi nhận được thịt rắn x1, nanh độc x1, ván gỗ x3.]

Vật phẩm phân giải ra cũng khá nhiều đấy chứ. Chỉ là không biết thịt rắn này có ăn được không.

[Thịt rắn: Loại thịt rắn có độc, cấm sử dụng. Việc ăn thịt này sẽ khiến cơ thể rơi vào trạng thái suy nhược.]

Hệ thống trực tiếp giải đáp thắc mắc cho Hứa Giai Vi. Cô đành thở dài, tiếp tục công cuộc câu rương báu. Chẳng bao lâu sau, cần câu bỗng trĩu nặng, một chiếc rương gỗ khác lại được kéo lên. Rút kinh nghiệm từ lần trước, cô dùng dao gọt dưa hấu cẩn thận cạy nắp rương. Nào ngờ, dẫu đã đề phòng kỹ lưỡng đến thế, con rắn nọ vẫn lao ra cắn phập vào đúng vị trí cũ.

Hứa Giai Vi hoàn toàn tê liệt cảm xúc. Sau khi thẳng tay chém đứt con rắn độc rồi chọn phân giải, cô mới bật thốt: "Đệch mợ, con rắn này biết dịch chuyển tức thời chắc!"

Cái vận may chết tiệt này khiến cô chỉ muốn đấm nổ tung cả thế giới.

Hứa Giai Vi vừa dán mắt vào kênh trò chuyện, vừa tiếp tục quăng cần câu rương.

[Âu Hoàng Tại Thử: Các anh em ơi, tôi vừa câu được một cái rương đồng. Chắc rương đồng thì cao cấp hơn nhỉ?]

[Nhặt Đồng Nát: Rác rưởi cả thôi, gửi qua đây cho tôi xem nào.]

[Liếʍ Lầu Trên Một Cái: Tiếng tính toán chi li của lầu trên vang vọng đến tận chỗ tôi luôn rồi đấy.]

[Đồng Ý Lầu Trên: Tiếng gảy bàn tính vang lên lách cách luôn kìa.]

Hóa ra còn có cả rương đồng nữa sao? Chẳng biết kiếp này cô có cơ hội chiêm ngưỡng nó không nữa.

Đột nhiên, cần câu trong tay cô trĩu xuống dữ dội. Cảm giác truyền đến hoàn toàn khác biệt so với trước kia. Đôi mắt Hứa Giai Vi sáng rực lên. Cô dồn thêm sức, mạnh mẽ kéo báu vật lên khỏi mặt nước. Một chiếc rương màu đồng thau hiện ra, tỏa ra thứ khí tức đầy bí ẩn.

Cô xoa xoa hai tay vào nhau đầy hưng phấn. Lẽ nào thời vận của mình sắp thay đổi rồi chăng?

Ôm tâm trạng kích động cùng đôi bàn tay run rẩy, Hứa Giai Vi cẩn thận mở chiếc rương ra.

Một bầy rắn khổng lồ ào ạt tuôn ra. Chúng như bị bỏ bùa mê, điên cuồng lao đến cắn xé cánh tay Hứa Giai Vi. Vận may của cô lại xui xẻo đến mức ma chê quỷ hờn thế này sao?

"Mẹ kiếp!" Cô hét lên thất thanh.

Hóa ra rương đồng chỉ mang ý nghĩa là chứa nhiều rắn hơn mà thôi. Hứa Giai Vi cạn lời, ra sức vung đao chém rắn. Cũng may là lúc tới đây cô có mang theo một cây dao gọt dưa hấu. Càng chém, cảm giác đưa đao lại càng thuần thục. Hứa Giai Vi của hiện tại mạnh mẽ đến mức đáng sợ, chém xả bầy rắn mà nhẹ nhàng tựa như đang cắt từng miếng que cay vậy.

[Đinh! Bạn đã tiêu diệt rắn độc, kinh nghiệm +10. Bạn có muốn phân giải…]

[Đinh! Bạn đã tiêu diệt rắn độc…]

Hứa Giai Vi vừa điên cuồng chém gϊếŧ lũ rắn bám trên tay, vừa gắt gỏng quát lớn: "Có thể tắt mấy cái thông báo hệ thống đi được không? Phiền chết đi được!"

[Tuyệt đối tuân lệnh! Hệ thống hiện đã kích hoạt chế độ miễn làm phiền khi chiến đấu. Chúc người chơi có một trải nghiệm chiến đấu thật vui vẻ.]

Giờ phút này, cô đã hóa thân thành một cỗ máy chém rắn vô tình.

Ba mươi phút sau.

Trận chiến với bầy rắn rốt cuộc cũng kết thúc. Nhìn bãi chiến trường vương vãi những khúc xác rắn độc đứt đoạn trên mặt đất, Hứa Giai Vi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên, vận may của cô vẫn tệ hại như thuở ban đầu.

Cô nâng cánh tay đã bị cắn chi chít tựa tổ ong bầu lên, khẽ nhe răng cười khổ. Đúng là con người rồi cũng phải thích nghi với hoàn cảnh. Bị cắn đến mức tơi tả thế này mà cô chẳng còn cảm thấy đau đớn là bao nữa.

[Chúc mừng người chơi đạt được thành tựu: Bị rắn độc cắn mười lỗ. Nhận danh hiệu: Thể chất thu hút bé rắn (Cấp 1, có thể nâng cấp). Sở hữu danh hiệu này, sát thương phải chịu từ các loài rắn sẽ giảm đi 50%, đồng thời giảm 50% cảm giác đau đớn. Lưu ý: Đây là danh hiệu duy nhất (Các bé rắn rất yêu bạn).]

[Chúc mừng người chơi đạt được thành tựu: Tiêu diệt trên mười con rắn độc. Nhận danh hiệu: Kẻ Hủy Diệt Bé Rắn (Cấp 1, có thể nâng cấp). Danh hiệu này giúp người chơi hồi phục 1 điểm lượng máu mỗi giờ (Phải có một thể lực dồi dào thì mới tiêu diệt được các bé rắn).]

Chẳng ngờ việc quét sạch một bầy rắn lại mang về cho cô tận hai danh hiệu rực rỡ. Đôi mắt Hứa Giai Vi sáng rỡ như đuốc.

Hóa ra cô không còn cảm thấy đau đớn nữa là nhờ công dụng của danh hiệu này. Thừa thắng xông lên, Hứa Giai Vi nhanh tay phân giải đống xác dưới đất, hừng hực khí thế chuẩn bị tiếp tục câu rắn… À không, là câu rương báu mới đúng.

Có vẻ như Hứa Giai Vi đã nghiện chém rắn mất rồi.

Cô mở kênh trò chuyện lên một lần nữa.

[Diệp Diệp Tử: Sao avatar của người vừa nói chuyện với tôi bỗng dưng tối thui rồi vậy?]

[Sao Cũng Được: Thì chết rồi chứ còn sao nữa.]

Hứa Giai Vi chăm chú đọc những dòng tin nhắn lướt qua trên kênh trò chuyện. Cô đắn đo một lát, cuối cùng vẫn quyết định gửi đi một thông điệp.

[AAA Thánh Trồng Nấm: Mọi người hết sức cẩn thận nhé! Mở rương ra có thể gặp rắn độc đấy. Tôi vừa nãy suýt bị nó cắn trúng, mọi người nhớ chuẩn bị biện pháp phòng bị cho tốt.]

Đến cuối cùng, Hứa Giai Vi vẫn quyết định làm người tốt một lần.

[Tôi Là Tần Thủy Hoàng: Cảm ơn đã nhắc nhở.]

Cần câu bỗng rung bần bật, báo hiệu có biến. Hứa Giai Vi dồn toàn lực kéo rương báu lên. Cảm giác nặng trĩu tuy không bằng rương đồng, nhưng chắc chắn nặng hơn rương gỗ rất nhiều. Một chiếc rương sắt đen ngòm ngoi lên khỏi mặt nước. Hứa Giai Vi hít sâu một hơi, chậm rãi bật nắp rương.
« Chương TrướcChương Tiếp »