Chương 1: Không thừa kế 1

Hắn tên là Tiêu Phong.

Ba hắn là tỷ phú.

Trong mắt vô số đứa con trên đời, ông chính là phiên bản hoàn hảo của "ba nhà người ta", kiếm tiền giỏi, sự nghiệp thành công, phong độ ngời ngời.

Còn Tiêu Phong thì sao?

Hắn đẹp trai, học giỏi, lại còn là con trai độc nhất của một tỷ phú.

Vì thế, hắn nghiễm nhiên trở thành "con nhà người ta" trong mắt vô số bậc phụ huynh.

Ba hắn đã lên kế hoạch rất rõ ràng, sau khi tốt nghiệp đại học, hắn sẽ tiếp quản tập đoàn gia đình.

Mẹ hắn cũng nhiệt liệt tán thành, lý do rất đơn giản.

Bà là fan trung thành của thể loại phim tổng tài.

Trong tưởng tượng của bà, con trai mình mặc vest đen, bước đi mang gió, một câu nói khiến cả phòng họp im bặt, một ánh mắt làm giá cổ phiếu tăng ba phần trăm.

Nghĩ thôi đã thấy quá hợp lý.

Nhưng Tiêu Phong lại không nghĩ vậy.

Hắn còn trẻ.

Hắn còn muốn tận hưởng thanh xuân.

Hắn từng xem một bộ phim có câu thoại rất thấm:

"Thanh xuân như một ly trà, ăn vài miếng bánh là hết bà thanh xuân."

Mặc dù hắn cảm thấy câu này chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng nghe rất có đạo lý.

Thanh xuân vốn ngắn ngủi như thế, cớ gì phải tự nhốt mình trong một tòa nhà bê tông, ngày ngày đối mặt với báo cáo, hợp đồng và những cuộc họp dài hơn cả phim truyền hình?

Thanh xuân của hắn đang ở độ tươi xanh nhất.

Nó giống như một chồi non vừa nhú khỏi mặt đất, vươn mình đón ánh nắng mặt trời.

Mà chồi non thì cần ánh dương ấm áp để phát triển.

Ai lại nỡ bắt nó ngày nào cũng ngắm đèn huỳnh quang với đèn neon trong văn phòng?

Lỡ nó còi cọc thì sao?

Không được! Tuyệt đối không được!

Tiêu Phong lập tức lắc đầu.

Không! Không! Và không!

Ba già kính yêu!

Con trai yêu quý của ba xin phép từ chối chiếc ghế tổng tài đó.

Ba cứ tiếp tục gánh vác tập đoàn nhé.

Con tin tưởng năng lực của ba.

Cố lên! Ba làm được mà!

Huống chi, hắn đâu phải không hiểu âm mưu của ông bố "già mà còn gian" kia.

Ông muốn kéo hắn vào tập đoàn để làm gì?

Đương nhiên là để chuyển hết công việc cho hắn.

Còn bản thân ông thì rảnh rang dẫn vợ đi hẹn hò, du lịch, hưởng thụ cuộc sống.

Nghĩ đến đây, Tiêu Phong lập tức cảm thấy bất công.

Ông bắt con trai cày ngày cày đêm kiếm tiền.

Sau đó dùng chính số tiền ấy để đưa vợ đi ăn tối dưới ánh nến, ngắm biển, ngắm núi, ngắm hoàng hôn.

Đây là người cha mẫu mực sao?

Không! Đây rõ ràng là một nhà tư bản biết tận dụng lao động gia đình!