Chương 2

Bạn xem, một người cẩn thận như cô, sắp được đề bạt lên trưởng phòng rồi, thế mà lại phạm phải lỗi sai ngu ngốc như vậy.

Ngay cả chính cô cũng không thể tha thứ cho bản thân.

Chu Mỹ Tây đi đến chỗ ngồi của mình, đặt túi xuống, còn chưa kịp bật máy tính thì đã đi ngay đến phòng trà pha cho Lăng Nguyệt một ly Latte, đặt lên khay nhỏ rồi bưng tới văn phòng của anh.

Cô gõ nhẹ cửa kính, đợi hai giây rồi mới đẩy cửa bước vào, người đàn ông đang quay lưng về phía cửa sổ sát nghe điện thoại. Anh đã cởϊ áσ vest, chỉ mặc sơ mi và gile, một tay đút túi quần, khi xoay người lại, ánh mắt Chu Mỹ Tây rất khó mà không liếc nhìn vào cái chỗ “định mệnh” kia.

Xong đời thật rồi.

Lăng Nguyệt cúp máy, quay đầu thấy cô, rõ ràng sửng sốt một chút, sau đó vẻ mặt hiện lên một tia mất tự nhiên.

Biểu cảm đó Chu Mỹ Tây có thể xem nhẹ, nhưng hành động anh lập tức gãi gãi lông mày để che giấu sự xấu hổ thì đúng là không thể giấu nổi.

Cô lại tái phát cái tật xấu hổ thay người khác.

Cô giả vờ như không thấy gì, giữ mặt tỉnh bơ, tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, còn cố gắng chuyên nghiệp hết mức, cô đặt ly cà phê lên bàn làm việc của Lăng Nguyệt, báo cáo lịch trình trong ngày: “Thưa Tổng giám đốc Lăng, tôi là Tiểu Chu, trợ lý trực ban hôm nay. Lịch trình của anh hôm nay có ba việc, sáng là buổi họp bàn hợp tác dự án, chiều là Vân Phong đến ký hợp đồng, tối có tiệc rượu của ngành sản xuất. Đây là tài liệu cuộc họp và hợp đồng, mời anh xem qua.”

“Ừ.” Giọng Lăng Nguyệt nhàn nhạt, anh liếc nhìn cô một cái, có vẻ hơi gượng gạo, rồi nói: “Đặt đó đi.”

“Vâng, Tổng giám đốc Lăng.” Chu Mỹ Tây từ tốn đặt tài liệu xuống, xoay người rời khỏi văn phòng.

Ra đến hành lang, Chu Mỹ Tây gặp Tiểu Tống bên bộ phận, hôm qua là cậu ta trực ban. Cô tiện miệng hỏi: “Tiểu Tống, hôm qua cậu không thay hoa trong văn phòng tổng giám đốc à?”

Gương mặt Tiểu Tống lập tức cứng lại, rồi xụ xuống: “Chết rồi, hôm qua tôi quên mất, héo lắm hả?”

Chu Mỹ Tây gật đầu, héo thật.

Cô còn nhớ rõ hai hôm trước hoa đã bắt đầu héo rồi, vì vậy sáng hôm qua trưởng phòng đã nhắc Tiểu Tống phải thay hoa sớm.

“Tôi đi mua ngay đây!” Tiểu Tống nói rồi nhét xấp tài liệu trong ngực cho cô, “Đây là tài liệu bổ sung cho cuộc họp sáng nay, cậu giúp tôi mang vào đưa cho tổng giám đốc với.”

Chu Mỹ Tây vốn theo phản xạ đã đưa tay ra nhận, nhưng vừa nghe đến câu cuối, cô lập tức rụt tay lại giấu ra sau lưng: “Để tôi đi mua hoa cho, cậu tự mang vào đi.” Nói xong không đợi cậu ta kịp phản ứng, cô đã xoay người rời đi.

Gần công ty có một trung tâm thương mại, trước cửa có tiệm bán hoa, đi bộ vài phút là tới.

Chu Mỹ Tây đến cửa hàng chọn một bó quả vải màu hồng nhạt, nhưng lo hơi sến, cô thêm vào vài bông cát cánh trắng, rồi điểm xuyết ít lá xanh.

Rất đẹp, mùi hương cũng rất dễ chịu.

Trước cửa tiệm hoa đặt một máy xổ số tự chọn, trong lúc chờ chủ tiệm chỉnh lại bó hoa, Chu Mỹ Tây tiện tay mua một tờ vé số 20 tệ, rồi dựa vào máy bắt đầu cào.

Cào được hai lần, cô bỗng nhớ ra sáng nay tay phải mình đã chạm phải mông đàn ông, liền thấy hơi xui, định đổi tay khác, thì bỗng thấy một biểu tượng trúng thưởng hiện ra.

Mắt Chu Mỹ Tây sáng rực, lập tức tăng tốc cào cho xong, cào xong nhịn không được bật thốt ra một câu chửi thề.