Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Khi Ánh Mắt Ta Lảng Tránh Cũng Là Lúc Trái Tim Bắt Đầu Biết Rung Động

Chương 3

« Chương TrướcChương Tiếp »
Một tờ vé, cô cào trúng 7 icon trúng thưởng, trong đó còn có một ô nhân đôi!

Tim Chu Mỹ Tây đập thình thịch, vội dùng điện thoại tra lại kết quả, tờ vé này trúng 8000 tệ!

Từ trước đến giờ cô chơi mấy trò cào cào này chưa từng gỡ vốn, vậy mà giờ lại trúng lớn, Chu Mỹ Tây sung sướиɠ phát điên, hóa ra cảm giác kiếm tiền không làm gì mà vẫn có ăn nó là thế này!

Cô đổi tiền thưởng xong, ôm bó hoa vui vẻ quay về công ty, đến lúc vào thang máy mới chợt nhớ ra cô cào trúng nhờ cái tay từng chạm vào mông người ta.

Chu Mỹ Tây ôm hoa trở lại bộ phận hành chính, vốn định để Tiểu Tống đi thay hoa, nhưng trưởng phòng nói cậu ta đang ở phòng họp kiểm tra thiết bị.

Tức là cuộc họp vẫn chưa bắt đầu, cũng có nghĩa là Lăng Nguyệt vẫn còn trong văn phòng.

Chu Mỹ Tây đang định tìm cớ để trưởng phòng đưa hoa vào thì đối phương đã nhanh tay đứng dậy cầm hộp khăn giấy, vội nói: “Chị đi vệ sinh, em mau đem hoa đi thay.”

Trưởng phòng của bọn họ nổi tiếng giữ đúng giờ đi vệ sinh như thể đánh trận.

Không thể chối được.

Cô đành phải tự mình vào văn phòng Lăng Nguyệt thay hoa.

Quả nhiên anh vẫn còn ở đó.

Chu Mỹ Tây gõ cửa rồi bước vào, thấy anh đang ngồi trước bàn làm việc đọc tài liệu.

“Tổng giám đốc Lăng, tôi đến thay hoa cho anh.” Chu Mỹ Tây hạ giọng nói rõ lý do, sau khi anh “Ừ” một tiếng thì cô bước về phía bàn làm việc.

Rồi cô giật mình phát hiện bình hoa trên bàn trống không, không thấy hoa đâu.

“Tôi vừa vứt rồi.” Lăng Nguyệt không ngẩng đầu lên, nói.

Chu Mỹ Tây lập tức cảm thấy bộ phận hành chính của họ tội đáng muôn chết, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi tổng giám đốc, hôm qua chúng tôi bận quá nên quên thay.”

“Không sao.” Lăng Nguyệt ngẩng đầu nhìn cô một cái, rồi lại nhanh chóng lảng tránh ánh mắt, “Đổi hoa mới là được.”

Chu Mỹ Tây vừa định đưa tay lấy bình hoa mới phát hiện anh không chỉ vứt hoa cũ, mà còn tiện tay rửa sạch bình và thay nước luôn rồi.

Cô cắm hoa vào đế, chỉnh lại một chút, rồi mới nhận ra bó hoa mình mang vào quá hồng.

Hồng nhạt mềm mại, đặt trong văn phòng tông xám lạnh lẽo này có hơi không hợp.

Để tránh làm tổng giám đốc khó xử, Chu Mỹ Tây sửa sang lại xong liền lập tức rời khỏi văn phòng.

Cuộc họp hôm nay do Tiểu Tống phụ trách chuẩn bị thiết bị, nước trà và sắp xếp chỗ ngồi, bình thường trợ lý còn phải ghi biên bản cuộc họp, nhưng Lăng Nguyệt cũng không bắt bọn họ làm việc đó, khiến Chu Mỹ Tây thấy nhẹ nhõm.

Vừa làm việc, vừa tranh thủ lướt điện thoại, chẳng mấy đã đến giờ ăn trưa.

Cuộc họp kết thúc đúng giờ, Tiểu Tống quay về văn phòng, thấy trưởng phòng không có ở đó liền lao về phía Chu Mỹ Tây nổi điên: “Tổng giám đốc Lăng! Hôm nay anh ấy vậy mà mặc gile đó!”

Lại bắt đầu nữa rồi, Chu Mỹ Tây cầm ly nước uống chiến thuật.

“Cậu thấy không? Hôm nay anh ấy mặc gile đó! Còn là màu xám bạc!” Tiểu Tống nắm tay, gào thét trong câm lặng, “Đẹp trai đến mức tôi chóng mặt rồi, cuối năm thưởng mà được ngủ với anh ấy một đêm là tôi mãn nguyện luôn!”

Chu Mỹ Tây tuy không lên tiếng hùa theo, nhưng cũng không thể không thừa nhận hôm nay Lăng Nguyệt thực sự rất đẹp trai.
« Chương TrướcChương Tiếp »