Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Khi Ánh Mắt Ta Lảng Tránh Cũng Là Lúc Trái Tim Bắt Đầu Biết Rung Động

Chương 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
Có thể là vì buổi tối có tiệc rượu, hôm nay bộ đồ anh mặc so với thường ngày trông bảnh bao hơn hẳn, tóc cũng có vẻ vừa được cắt, xử lý qua nên nhìn gọn gàng sáng sủa, càng làm nổi bật những đường nét ưu tú trên gương mặt.

Để thuận lợi triển khai công việc, cũng như giữ bình tĩnh khi đối mặt với sếp, Chu Mỹ Tây tự động phớt lờ những lời tục tĩu tiếp theo của Tiểu Tống.

Đôi lúc Chu Mỹ Tây thật sự cảm thấy Tiểu Tống không đi viết tiểu thuyết thì thật uổng, như thể trong đầu cậu ta toàn là mấy thứ không đứng đắn.

Chờ Tiểu Tống phát cuồng xong ở nhà ăn quay về, Chu Mỹ Tây đặt ly nước xuống, bấm máy gọi vào điện thoại nội bộ trong văn phòng của Lăng Nguyệt.

Người đàn ông nhanh chóng bắt máy, giọng có chút trầm thấp: “Ừm?”

“Tổng giám đốc Lăng, tôi là Tiểu Chu.” Chu Mỹ Tây nói, “Hôm nay anh có ăn cơm trưa ở công ty không ạ?”

Lăng Nguyệt ở đầu dây bên kia “Ừm” một tiếng, thuận miệng hỏi: “Trưa nay ở nhà ăn có món gì?”

Chu Mỹ Tây trả lời: “Hôm nay nhà ăn có cá lư hấp và gà xào ớt, anh muốn ăn món nào ạ? Hay là cả hai luôn?”

“Ăn cá là được, món chay thì tùy.”

“Vâng, anh chờ một lát nhé.” Chu Mỹ Tây nói xong liền cúp máy.

Lăng Nguyệt là tổng giám đốc của công ty, thực ra rất ít khi ở công ty cả ngày, thỉnh thoảng như hôm nay có lịch trình phù hợp thì mới ở lại ăn cơm.

Chu Mỹ Tây đi đến nhà ăn, dùng hộp đựng chuyên dụng của Lăng Nguyệt để lấy phần ăn cho anh. Đúng lúc trưởng phòng ăn xong đang quay về văn phòng, thấy cô cầm hộp cơm của Tổng giám đốc Lăng thì chủ động đề nghị giúp cô mang qua.

Chu Mỹ Tây tất nhiên là mừng rỡ, hai tay dâng lên: “Cảm ơn trưởng phòng, làm phiền chị rồi.”

“Khách sáo gì chứ.” Trưởng phòng đùa với cô, “Rõ ràng là chị đang giành cơ hội thể hiện trước mặt sếp với em đấy, em còn cảm ơn chị làm gì.”

Chu Mỹ Tây biết thực ra chị ấy sợ cô đi lại mất thời gian rồi không kịp ăn cơm, nên cười nói: “Em sáng nay đã chủ động thể hiện hai lần rồi, nếu thể hiện thêm chắc Tổng giám đốc Lăng cũng phát ngấy luôn.”

Trưởng phòng mang cơm đi, Chu Mỹ Tây cũng nhẹ nhõm đi lấy phần ăn cho mình.

Giờ nghỉ trưa được kéo dài thành hai tiếng kể từ khi Lăng Nguyệt về, sau khi ăn trưa xong, Chu Mỹ Tây đến phòng tập dưới lầu chạy bộ nửa tiếng, rồi tập lưng nửa tiếng nữa, sau đó tắm rửa rồi quay về công ty tiếp tục làm việc.

Vừa vào văn phòng thì thấy Tiểu Tống vừa mới tỉnh ngủ, đang uể oải cúi người dọn giường gấp. Cậu ta vẫn còn mơ màng, nhìn thấy vẻ tươi tắn của Chu Mỹ Tây liền ngáp dài: “Thật nể những người như cậu, nghỉ trưa không ngủ mà vẫn tràn đầy sức sống.”

Chu Mỹ Tây đáp: “Tôi thấy cậu ngủ trưa rồi cũng đâu có tinh thần hơn gì.”

Tiểu Tống bị cô nói nghẹn họng, bật cười rồi vỗ tay: “Chuẩn quá.”

Chiều làm việc, thời gian trôi qua giữa lúc làm báo cáo và dán hóa đơn, đến lúc Chu Mỹ Tây đang dọn dẹp chuẩn bị tan làm thì điện thoại bàn vang lên.

Cô nhìn số nội bộ hiển thị, lập tức bắt máy: “Tổng giám đốc Lăng.”

“Tiểu Chu, cô xem bên cô có ai tối nay rảnh sau khi tan làm không,” Lăng Nguyệt nói, “Tối nay tôi có tiệc, cần một người lái xe giúp.”

“Vâng, Tổng giám đốc Lăng.” Chu Mỹ Tây đáp, “Anh đợi tôi một chút.”

Cô cúp máy rồi vội vàng thông báo lại với trưởng phòng, đối phương chắp tay trước ngực van nài: “Em với Tiểu Tống đi đi, tối nay chị phải đưa con đi học thêm, thật sự không rảnh.”
« Chương TrướcChương Tiếp »