Chương 5

Trưởng phòng là mẹ đơn thân, bình thường không có thời gian tăng ca, vì vậy cô ấy mới phải xin điều chỉnh lịch làm việc nhiều lần.

Chu Mỹ Tây lại quay sang nhìn Tiểu Tống, cậu ta hai tay siết chặt, mặt đầy rối rắm: “Thật lòng mà nói, tôi rất muốn giúp Tổng giám đốc Lăng lái xe, nếu anh ấy uống nhiều biết đâu tôi còn có cơ hội…”

Chu Mỹ Tây vừa nghe liền thấy không ổn: “... Nhưng?”

“Nhưng tối nay tôi hẹn crush đi ăn lẩu chơi game rồi, cơ hội ngàn năm có một đấy.” Tiểu Tống gần như lập tức quyết định: “Xin lỗi Chu Chu, tối nay tôi nhất định phải ‘ăn gà’!”

Đêm nay có thể được ăn hay không còn chưa chắc, nhưng cái nào quan trọng hơn thì cậu ta rõ ràng phân biệt được.

Tổng giám đốc Lăng thì tốt, nhưng người thì như núi cao.

Thật là chịu hết nổi.

Chu Mỹ Tây không còn gì để nói.

Tiểu Tống còn bày ra vẻ mặt dũng cảm hy sinh: “Chu Mỹ Tây, Tổng giám đốc Lăng tôi nhường cho cậu đấy, hy vọng cậu đừng làm tôi thất vọng, nắm chắc cơ hội, tối nay cùng nhau ‘ăn gà’!”

“Cậu biến đi.” Chu Mỹ Tây không nhịn được muốn mắng cậu ta, hôm nay thật sự không muốn nghe thêm chữ “gà” nào nữa.

“Ăn gà gì cơ?” Bỗng một giọng nam vang lên ở cửa văn phòng.

Tiểu Tổng giám đốc Ngôi đối diện cửa, vừa ngẩng lên liền bị dọa sợ hồn vía lên mây, biểu cảm trên mặt biến hóa đặc sắc, giọng cũng lắp bắp: “Tổng giám đốc Lăng, chúng tôi đang nói về game ạ, ‘PUBG’, thắng game thì gọi là ‘ăn gà’ đó.”

“À.” Lăng Nguyệt gật đầu tỏ vẻ hiểu, rồi nhìn sang Chu Mỹ Tây, “Cuối cùng ai đi với tôi?”

Tiểu Tống lập tức dùng ánh mắt van nài nhìn Chu Mỹ Tây một cái.

Chu Mỹ Tây đành phải đáp: “Tổng giám đốc Lăng, tôi đi với anh.”

“Được.” Lăng Nguyệt giơ tay xem đồng hồ, “Mười phút nữa xuống lầu, tôi đợi ở gara tầng hầm.”

“Vâng, Tổng giám đốc Lăng.”

Lãnh đạo nói mười phút sau xuống lầu, nhưng Chu Mỹ Tây đâu dám thật sự đợi đủ mười phút mới đi.

Lăng Nguyệt vừa đi, Chu Mỹ Tây liền vội vàng tắt máy tính, thu dọn mặt bàn, đến ly nước cũng không kịp uống, xách túi lên rồi nhanh chóng rời đi.

Cô tranh thủ chỉnh lại tóc và dặm son trong thang máy, vừa đúng sáu phút thì đến nhà để xe.

Chỗ đậu xe của tổng giám đốc nằm gần thang máy.

Tòa nhà này có hơn chục công ty lớn nhỏ, nhưng chỗ đậu xe tốt như vậy chỉ có vài cái, tập trung ở hai cửa ra vào phía Bắc và Nam gần thang máy, một trong số đó là của Lăng Nguyệt.

Hôm nay anh lái một chiếc Bentley màu trắng. Chu Mỹ Tây đứng bên xe, cúi đầu nhìn lại bộ đồ hoodie và quần thể thao trên người, hiếm khi cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Cô ăn mặc quá xuề xòa, sao có thể phù hợp với siêu xe này được, không giống trợ lý, mà càng chẳng giống tài xế.

Thang máy "đinh" một tiếng vang lên, Lăng Nguyệt bước ra, đi ngang qua Chu Mỹ Tây thì đưa chìa khóa xe cho cô.

Chu Mỹ Tây hai tay nhận lấy, đưa tay mở cửa xe.

Khoảnh khắc đóng cửa xe, cô còn có chút thấp thỏm, liệu có phải vừa rồi cô đóng hơi mạnh tay không?

Nhưng Lăng Nguyệt cũng không để ý, xe của anh nhiều đến mức nửa tháng không lái trùng chiếc, đương nhiên không bận tâm tài xế đóng cửa mạnh hay nhẹ.