Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Mù Lòa Rồi Bị Ba Anh Em Sinh Ba Thay Phiên Nhau Đóng Giả Vị Hôn Phu

Chương 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
Trước khi nhấn chuông cửa, hai tay Vân Đoá siết chặt lại, hít sâu một hơi.

Đinh đoong!

Đinh đoong! Đinh đoong!

Đinh đoong! Đinh đoong! Đinh đoong!

Sự lo lắng của Vân Đóa hóa thành tiếng chuông cửa dồn dập.

Nhưng cô nhấn chuông mãi một hồi lâu mà vẫn không thấy ai ra mở cửa.

Chẳng lẽ đối phương đã chuyển nhà đi rồi sao?

Trong lòng Vân Đóa hoảng hốt, động tác nhấn chuông càng lúc càng gấp gáp hơn. Đúng lúc này, cửa đột nhiên vang lên một tiếng “cạch”, cửa nhanh chóng được mở ra.

Vân Đóa ngửi thấy một mùi hương gỗ nhè nhẹ.

Người mở cửa chẳng nói chẳng rằng, hẳn là đang quan sát cô.

Có vẻ đối phương không nhiệt tình lắm, Vân Đoá cảm thấy có hơi thất vọng, cô không được đối phương yêu từ cái nhìn đầu tiên rồi.

Nhưng không sao, không sao cả. Chỉ cần nghiêm túc chung sống với nhau một thời gian, đối phương chắc chắn sẽ phát hiện ra sự đáng yêu của cô.

Trước khi xuyên sách, cô đã từng có vài người bạn trai, người nào người nấy đều vô cùng yêu thương cô.

Đến lúc chia tay, ai cũng đau khổ đòi sống đòi chết, vì vậy Vân Đoá rất tự tin vào sức hút đến từ linh hồn của bản thân mình.

Nhưng điểm mấu chốt chính là cô phải tìm cách để được ở lại trước đã.

Chỉ khi có thể ở lại đây, cô mới có thể từ từ khiến vị hôn phu yêu mình.

Vân Đoá không nói lời nào, nhanh chân bước vào trong nhưng cuối cùng kẹt lại giữa cửa và khung cửa.

Vân Đoá không nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được người đàn ông ra mở cửa đã lùi lại một bước.

Chắc là lúc này đối phương đang cau mày, bởi giọng nói vô cùng thiếu kiên nhẫn, cô nghe anh nói: “Cô là ai?”

Ai nói anh dễ gần hiền lành vậy chứ? Giọng nói lạnh nhạt thiếu kiên nhẫn như thế, Vân Đoá chỉ cảm thấy người đàn ông này có thể túm cổ áo ném cô ra ngoài bất cứ lúc nào.

Vân Đoá run rẩy lại nhích vào trong thêm một chút, tay còn kéo theo cả vali của mình.

Cô run rẩy nói: “Chào anh, tôi là vị hôn thê của anh.”

Một tiếng “cạch” vang lên, chiếc vali nhanh chóng được cô kéo vào trong, phát ra âm thanh khe khẽ khi chạm đất.

Chiếc vali này không nặng, bên trong cũng chỉ có vài bộ quần áo để thay và mấy món đồ nhỏ mà Vân Đóa đã lén giấu đi, có lẽ vẫn còn đổi được một ít tiền.

Đó là toàn bộ tài sản cũng là cả tính mạng của Vân Đoá.

Cả người lẫn “gia tài” đều được tiến vào trong nhà, trong lòng cô hơi thở phào nhẹ nhõm.
« Chương TrướcChương Tiếp »