Nhưng đúng lúc này, cô lại nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên: “Tôi không có vị hôn thê.”
Đối mặt với sự phủ nhận của anh, Vân Đóa chẳng hề cảm thấy ngạc nhiên.
Hai nhà Vân, Triệu đã nhiều năm không liên lạc, vậy nên việc anh không thừa nhận cũng là bình thường mà thôi.
Vân Đoá tự an ủi mình như thế.
Vân Đoá cố nặn ra nụ cười khiến gương mặt có lẽ không mấy xuất sắc của mình trông tươi tắn và rạng rỡ hơn đôi chút.
Cô ngẩng đầu lên, hướng về phía nơi vừa phát ra tiếng nói ở ngay trên đầu cô, chắc hẳn người đàn ông này phải cao hơn cô một cái đầu: “Có mà, có mà, tôi chính là vị hôn thê của anh đây.”
Anh không thừa nhận cũng chẳng sao cả, Vân Đóa quyết cắn răng khẳng định mình chính là vị hôn thê của anh.
Khó khăn lắm mới tìm được người, nói thế nào thì cô cũng phải bám lấy anh.
Tuy hành động này của cô chẳng mấy tốt đẹp nhưng cô cũng chẳng còn cách nào khác.
Người đàn ông im lặng vài giây, cuối cùng vẫn kiên quyết phủ nhận: “Tôi không có vị hôn thê.”
Cánh cửa bị mở rộng thêm chút nữa, ánh nắng gay gắt cùng một luồng gió nóng hổi lập tức ùa vào trong nhà, Vân Đoá bắt đầu hoảng sợ.
Vị hôn phu này của cô chẳng những không hiền lành dễ gần như lời đồn mà còn có thể là một người không biết thương hoa tiếc ngọc.
Việc anh mở cửa rất có thể là vì muốn đẩy cô ra ngoài.
Vân Đoá vừa nghĩ như thế đã lập tức cảm nhận được có một lực đẩy vừa tác động lên người mình.
Cả người cô loạng choạng suýt bị đẩy ra khỏi cửa, Vân Đóa liều mình, cứ thế xông thẳng lên ôm chặt lấy người đàn ông.
Hương gỗ thanh mát, cơ thể rắn chắc, eo thon đúng chất một tên đàn ông mạnh mẽ.
Vân Đóa cũng chẳng kịp suy nghĩ lung tung, vội vàng bắt đầu màn diễn xuất của mình.
Đầu tiên là khóc thút thít, sau đó lại bắt đầu khóc lóc thảm thiết hơn.
Cô vừa khóc vừa làm loạn lại còn tủi thân nói: “Bây giờ tôi không còn nhà để về nữa rồi, anh không thể bỏ mặc tôi như vậy được.”
Ban đầu chỉ là diễn nhưng theo thời gian trôi qua, sự im lặng của người đàn ông khiến cô cảm thấy buồn thật.
Trong lòng Vân Đoá cảm thấy vô cùng chua xót, cô không giấu nổi nữa, cảm giác chua xót nhanh chóng hóa thành những giọt nước mắt như những viên ngọc trai, từng giọt từng giọt lớn thi nhau rơi xuống.
Về sau, cô thậm chí còn chẳng nói nổi mấy lời tủi thân buồn bã nữa, chỉ không ngừng nức nở khóc lóc.