Chương 4

Nhưng dù vậy, Vân Đoá cũng không dám buông tay.

Cô ôm chặt cọng cỏ cứu mạng duy nhất của mình, vừa nấc vừa khóc lóc.

Cũng không biết qua bao lâu, cuối cùng cô nghe thấy đối phương thở dài một tiếng rồi lại nghe đối phương nói: “Vậy cô ở lại đây đi.”

Người đàn ông bảo cô đừng khóc nữa.

Nhưng nước mắt rơi xuống thật lòng rất khó mà ngừng lại, Vân Đoá vừa xì mũi vừa lau nước mắt đồng thời không quên giải thích: “Đây là... là... nước mắt... hạnh phúc.”

Nhà của người đàn ông này là một căn biệt thự sân vườn có hai tầng.

Tầng dưới là phòng khách, nhà bếp và phòng ăn...

Phòng ngủ ở trên lầu.

Đối với một cô gái mù như Vân Đoá, bố cục này chẳng hề thiện chí chút nào.

Nhưng cô đã rơi vào tình cảnh như vậy rồi, sao còn dám kén chọn nữa đây.

Cô kéo vali của mình, từng bước từng bước kéo lên lầu trên, bên cạnh đó cũng không quên cảm kích người đàn ông bên cạnh: “Cảm ơn anh, cảm ơn anh nhé...”

Vân Đoá còn chưa dứt lời, chỉ nghe thấy “bịch” một tiếng, cô ngã sấp mặt trên cầu thang.

Chắc hẳn trông cô lúc này vô cùng khó coi.

Bởi vì Vân Đoá bị trượt xuống hai bậc, nhưng chiếc vali của cô còn thảm hơn, “lộc cà lộc cộc” trượt thẳng xuống chân cầu thang.

Vân Đoá lần mò đứng dậy, đi tìm toàn bộ gia tài của mình.

Người đàn ông vỗ vỗ cánh tay cô rồi nói: “Để tôi.”

Anh bước xuống lầu, xách vali lên nhưng cũng không đưa cho Vân Đóa mà chỉ nói: “Đi theo tôi.”

Vân Đóa đi theo sau lưng người đàn ông, bám vào tay vịn cầu thang bước lên lầu, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn.

Cô rất vui.

Vị hôn phu của cô cũng không hoàn toàn là một người vô tình lạnh lẽo.

Vân Đoá đi theo người đàn ông, cả hai cứ đi mãi đi mãi cuối cùng dừng lại ở cuối hành lang.

Người đàn ông mở một cánh cửa rồi nói với Vân Đoá: “Cô sẽ ở phòng này.”

Căn phòng này có mùi bụi bặm.

Có thể thấy đã lâu không có người dọn dẹp căn phòng này.

Vân Đóa mím môi trả lời: “Vâng.”

Cô hỏi: “Anh có ga giường dư không? Tôi tự thay là được, không cần làm phiền đến anh đâu.”

Ngày đầu tiên dọn vào, cô cố gắng khiến bản thân trông không giống gánh nặng của đối phương.

Việc gì nằm trong khả năng của mình, Vân Đoá đều sẽ tự mình làm, cô có thể tự chăm sóc cho mình.

Cô thậm chí còn có thể rót cho anh một cốc nước.

Lúc uống nước, người đàn ông nói nhiều hơn một chút: “Cô bị mù bẩm sinh sao?”

Vân Đoá khẽ nhíu mày, cái nhíu mày khẽ đến mức gần như không thể nhận ra.