Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Mù Lòa Rồi Bị Ba Anh Em Sinh Ba Thay Phiên Nhau Đóng Giả Vị Hôn Phu

Chương 5

« Chương Trước
Lúc anh nói ít thì khiến người ta cảm thấy trầm ổn, yên tâm. Tuy nhiên, khi nói nhiều hơn một chút, giọng điệu của anh có phần thoải mái nhưng lời nói lại hơi khó nghe.

Vân Đoá khéo léo điều chỉnh biểu cảm một chút: “Không phải, bởi vì gặp tai nạn xe nên mới bị mù do tổn thương thần kinh.”

“Cũng không biết đến khi nào mới khỏi.” Vân Đóa giải thích: “Biết đâu lúc nào đó tôi sẽ có thể nhìn thấy lại.”

Trên thực tế, lời nói thật sự của bác sĩ chính là: Tình hình hồi phục không khả quan cho lắm.

Dây thần kinh bị máu tụ chèn ép, có thể là mù tạm thời nhưng cô vẫn phải chuẩn bị tinh thần rằng bản thân có thể bị mù vĩnh viễn.

Vân Đóa không dám nói thật bởi vì cô sợ nếu nói thẳng rằng bản thân có thể bị mù cả đời vậy thì người này sẽ đuổi cô đi mất.

Cô không có tiền, cũng không còn nhà, ngoại hình chẳng mấy nổi bật lại còn không có kỹ năng gì để có thể dựa vào.

Trên người không có điểm mạnh lại thêm việc có thể sẽ bị mù cả đời, chắc chắn sẽ bị đối phương ghét bỏ cho xem.

Người đàn ông cười ha ha hai tiếng, lẩm bẩm một câu: “Còn có kiểu như vậy nữa sao?”

Chuông cửa đúng lúc này vang lên.

Lúc đối phương chạy đi mở cửa, Vân Đóa cũng vội vàng đứng dậy, đứng nghiêm chỉnh, hai tay đan vào nhau trông vô cùng căng thẳng.

Cũng không biết người đến là ai, có phải người lớn trong nhà của người đàn ông này không.

Nếu lỡ như người lớn thấy gia cảnh cô sa sút lại còn mù lòa như vậy, liệu bọn họ có trở mặt, không chỉ không thừa nhận cô là vị hôn thê mà còn nhanh chóng đuổi cô ra khỏi nhà không?

Cô có thể vừa khóc vừa ôm đồng thời làm loạn để giữ chân một người đàn ông, nhưng cách này lại không thể áp dụng với người lớn trong nhà được.

Vân Đóa bắt đầu dùng chân đá qua đá lại, đo đạc khoảng cách giữa ghế sô pha và bàn trà, trong đầu cũng âm thầm suy tính xem nếu người đến không có ý tốt, muốn đuổi cô đi, vậy thì tính khả thi của việc lăn đùng ra giả ngất là cao hay thấp.

Trên sàn trải thảm dày, nếu ngã xuống chắc sẽ không đau lắm.

Vân Đóa gật đầu, tự khẳng định kế hoạch của bản thân.

Nếu bị đuổi đi, cô sẽ giả ngất.

Nhưng may thay, người nhấn chuông chỉ là nhân viên giao hàng.

Vân Đóa thở phào một hơi, lại ngồi xuống sô pha, bên tai vang lên tiếng người đàn ông đang bận rộn dọn dẹp.

Người đàn ông mua rất nhiều thứ, chắc hẳn phải có đến ba bốn túi.

Anh dọn dẹp một hồi lâu, cuối cùng khi ngồi xuống thì bóc một gói khoai tây chiên.

Là vị dưa leo mà Vân Đoá rất thích.

Người đàn ông hỏi cô: “Ăn không?”

Vân Đóa gật đầu, người đàn ông lắc lắc gói khoai tây chiên trong tay tạo ra tiếng động đồng thời nói: “Muốn ăn thì tự lấy.”

Có thể thấy rõ ràng, anh đang trêu đùa cô.

Khi nghe thấy tiếng động ở bên trái, Vân Đóa đưa tay trái ra sờ nhưng lại chẳng thấy đâu. Lại nghe bên phải vang lên tiếng động, thế là cô đưa tay phải ra bắt lấy nhưng vẫn không thấy.

Cô mím môi, không thèm đưa tay ra nữa.

Cô không ăn nữa.

Người đàn ông cười ha ha hai tiếng, nhét gói khoai tây chiên vào tay Vân Đóa: “Cô cũng cá tính đấy chứ.”

Anh đã nhìn ra, Vân Đóa không phải kiểu phụ nữ yếu đuối, yểu điệu.

Màn kịch hết khóc rồi lại nháo của cô khi mới vào nhà đã bị lộ, khuôn mặt Vân Đoá hơi nóng lên.

Nhưng cô vẫn vô cùng mạnh miệng: “Tôi rất dịu dàng, thật đó.”

Giả thôi.

Cô cách hai chữ “dịu dàng” đến mười tám vạn nghìn dặm lận.

Nhưng người đàn ông này lại thử lòng cô như thế, có lẽ anh thích kiểu con gái có tính cách mềm mỏng một chút.

Thế là Vân Đóa nói với anh: “Tôi là người không có chủ kiến cũng chẳng biết nổi giận.”

Cô chủ động chạy đến nương nhờ lại còn chủ động đòi làm vị hôn thê của người ta, vậy nên tạm thời cũng không dám nổi giận.

Người đàn ông lại ha ha hai tiếng nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ bóc thêm một gói đồ ăn vặt.

Vân Đóa do dự một chút, bắt đầu ăn từng miếng từng miếng khoai nhỏ.

Vân Đoá sợ mình ăn quá nhanh sẽ khiến đối phương thấy cô không đủ dịu dàng, không đủ thục nữ.

Ăn được một lúc, người đàn ông nói: “Được rồi, cô ăn đi, tôi ra ngoài một lúc.”

Đối phương cũng không nói bản thân ra ngoài làm gì, chỉ dặn Vân Đoá nhớ mở cửa cho anh.

Khoảng ba, bốn phút sau, người đàn ông gõ cửa bên ngoài.

Vân Đóa mò mẫm đi ra mở cửa, vừa mở ra, luồng gió nóng hầm hập lập tức phả vào mặt cô.

Người đàn ông bước vào rồi nói: “Cảm ơn.”

Vân Đóa đáp: “Không có gì.”
« Chương Trước