Chương 1.3: Năm thứ mười của thiên tai

Không ngờ thực sự có người muốn đi, mà lại là một người tiến hóa đang có cuộc sống khá ổn định trong khu an toàn.

Khi hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, lão Chung vội vã đuổi theo Hạ Thanh: “Trồng trọt tốt đấy! Cháu còn nhớ Chung Đào, con trai lớn của chú không? Nó làm việc ở đoàn xe, lát nữa chú sẽ dặn nó một tiếng, sau này có việc gì cháu cứ tìm anh Đào, cứ để nó lo liệu cho.”

Con trai của lão Chung là Chung Đào đã gia nhập quân đội của căn cứ Huy Tam, hiện đang phục vụ trong đoàn xe với chức vụ tiểu đội trưởng. Đó là lý do nhà họ Chung có thể sống tốt trong khu an toàn, và cũng là nguyên nhân Hạ Thanh chủ động bắt chuyện với lão Chung ngày hôm nay.

Hạ Thanh mỉm cười nói: “Vâng, sau này chắc chắn phải phiền anh Đào giúp cháu vận chuyển lương thực và con mồi về đổi vật tư rồi.”

Lão Chung cười đến mức những nếp nhăn trên mặt rung rinh: “Đó là việc nó nên làm mà, không phiền chút nào đâu. Này Thanh, cháu phụ trách mảnh đất chỗ nào vậy?”

“Cháu vẫn chưa nhận, giờ mới đi đây.” Sau khi đạt được mục tiêu, Hạ Thanh không ép mình phải thực hiện những hoạt động giao tiếp còn mệt hơn cả việc khiêng đá nữa. Cô nhanh chóng đi đến sảnh nhiệm vụ của khu an toàn, lách qua đám đông đang xem náo nhiệt dưới bảng thông báo điện tử và đứng trước bàn đăng ký nhận lãnh địa.

“Mày làm cái gì thế? Có biết xếp hàng không hả?” Thấy Hạ Thanh chen lên vị trí đầu tiên, mấy người dưới bảng thông báo không vừa ý, xắn tay áo lao tới.

Hạ Thanh quay người lại, những kẻ định gây sự vừa nhìn thấy chiếc thẻ xanh cô đeo trên ngực thì lập tức dừng bước.

Hạ Thanh xoay xoay cổ tay, chậm rãi ngước mắt nhìn: “Muốn nhận lãnh địa thì xếp hàng đi.”

Hôm nay là ngày phân chia lãnh địa nên mới có nhiều người xem náo nhiệt như vậy. Mấy người kia dù vẫn chưa quyết định có nhận hay không nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng xếp hàng phía sau cô.

Thấy không có xô xát, hai người lính gác mới hạ súng xuống và quay về vị trí cũ.

Đa số mọi người đều có tâm lý đám đông, thấy có người xếp hàng thì những kẻ đứng dưới bảng thông báo cũng vội vàng chạy tới tranh chỗ.

Bất kể có nhận hay không, cứ xếp hàng chiếm chỗ cái đã.

Sự ồn ào bên này đã thu hút sự chú ý của những người trong đại sảnh. Một người phụ nữ đeo thẻ xanh với hai vết sẹo dài trên mặt đi tới chào hỏi Hạ Thanh: “Cô muốn đi trồng trọt thật à?”

Hạ Thanh gật đầu: “Chị Quyên đến nhận nhiệm vụ sao?”

Sau khi cha qua đời, Hạ Thanh thường xuyên thực hiện nhiệm vụ cùng chiến đội Đông Dương của Từ Quyên nên quan hệ giữa hai người khá tốt.

Từ Quyên nhìn quanh, thấy không có ai là người tiến hóa thính giác mới hạ thấp giọng hỏi: “Cô đắc tội với ai à? Để chị nói với Đông Dương một tiếng, cô về chiến đội của bọn chị đi, hai chị em mình ở cùng một đội.”

Nếu không phải đắc tội với người ta đến mức không sống nổi, thì làm gì có người tiến hóa nào lại bỏ ngày tháng yên lành ở khu an toàn để mạo hiểm tính mạng đi đào đất kiếm ăn?