Chương 1.4: Năm thứ mười của thiên tai

Hạ Thanh lắc đầu: “Không đắc tội với ai cả, chỉ là em thích làm vậy thôi.”

Nhưng có thích đến mấy thì cũng không thể đi nộp mạng như thế được.

Từ Quyên vừa định lên tiếng thì nghe thấy tiếng phanh xe và tiếng giày da nện xuống đất ngoài đại sảnh.

Thiên tai đã xảy ra mười năm, những kẻ còn có giày da gót nhọn để đi trong khu an toàn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Từ Quyên nhìn ra cửa, thấy một người phụ nữ mặc áo da bó sát, sạch sẽ đến mức lạc lõng với đám đông đang bước vào và tiến thẳng về phía này.

Đó là Đường Lộ, cháu gái của Đường Chính Vinh, phó lãnh đạo căn cứ Huy Tam và cũng là con gái của Đường Chính Túc, đội trưởng chiến đội Túc Phong, đội đứng đầu căn cứ. Cô ta là người phụ nữ hống hách nhất khu an toàn này, ai gặp phải cũng đều đen đủi. Từ Quyên từng bị cô ta thù hằn vì một chuyện nhỏ nên giờ thấy bóng dáng là muốn tránh xa.

Hạ Thanh mấp máy môi, nói bằng giọng gần như không thể nghe thấy: “Chị Quyên đi làm việc đi, khi khác chúng ta tụ tập sau.”

Từ Quyên khẽ gật đầu, quay người rồi nhanh chóng trở lại chỗ các đồng đội.

Tiếng giày da nện xuống sàn đại sảnh nghe lộc cộc đầy sắc lạnh, hơn phân nửa người trong phòng đều nhìn về phía Đường Lộ, tò mò xem hôm nay cô ta lại để mắt đến gã đàn ông nào hoặc định tìm ai để gây sự.

Đường Lộ đeo thẻ vàng dành cho người thường, vẻ mặt đầy kiêu kỳ bước đến trước bàn đăng ký. Cô ta hếch cằm, nhìn chiếc thẻ xanh trên ngực Hạ Thanh với thái độ cao ngạo.

Hạ Thanh đang cúi đầu khẽ ngước mắt nhìn rồi bình tĩnh lùi lại một bước.

Thực tế thì dù Đường Lộ có đáng ghét nhưng lại là người ít nguy hiểm nhất trong nhà họ Đường. Những năm qua cô ta tuy hống hách trong khu an toàn nhưng chưa bao giờ thực sự gϊếŧ người, vì thế Hạ Thanh cũng không sợ cô ta.

Không sợ không có nghĩa là phải đối đầu, Hạ Thanh lùi bước này là để tiến gần hơn đến mục tiêu của mình.

“Hừ.”

Đường Lộ hừ lạnh một tiếng đầy đắc ý rồi chiếm lấy vị trí đầu tiên. Cô ta rút khăn tay tẩm nước hoa ra phẩy phẩy trước mũi: “Mùi gì thế này? Thối chết đi được, cũng không biết đường mà tắm rửa giặt giũ.”

Sau khi nước thải hạt nhân và những trận mưa axit kéo dài nửa năm hòa vào đại dương và sông hồ, nguồn nước trên Trái Đất chỉ có thể sử dụng sau khi đã qua tinh lọc. Do chi phí tinh lọc cực kỳ đắt đỏ nên nước trong khu an toàn phải đổi bằng điểm tích lũy. Người dân bình thường ngay cả nước uống còn không đủ, làm sao dám dùng điểm tích lũy quý giá để tắm rửa.

Hạ Thanh là người tiến hóa nên sống khá hơn một chút, mỗi tuần có thể tắm một lần, nhưng hôm nay cô cố tình để mình dơ bẩn như vậy. Bởi vì gương mặt này, cô không thể để người nhà họ Đường nhìn rõ.

Nghe Đường Lộ phàn nàn, Hạ Thanh vẫn cúi đầu không chút biểu cảm, nhưng trong lòng lại thấy rất vui.

Cô đã biết trước người nhà họ Đường sẽ có mặt, chỉ là không ngờ người tới lại là Đường Lộ, con gái lớn của nhà họ Đường.