Đường Chính Vinh ngăn đứa cháu gái không có não lại, bước đến bên bàn làm việc, nhanh chóng đánh giá Hạ Thanh đang hơi cúi đầu một lượt rồi mỉm cười hỏi: “Quả thật có chính sách khuyến khích này, cô bé muốn chọn mảnh đất nào?”
Hạ Thanh đưa ngón tay còn vương bùn đất, chỉ tay chắc chắn vào mảnh đất có một vùng nước dài màu xanh ở phía Bắc khu an toàn trên bản đồ.
“Ở đây, mảnh đất số 3.”
Mục tiêu lại là mảnh đất ở rìa ngoài cùng, cô là người của quân bộ hay là người của chiến đội Thanh Long đây?
Giọng điệu của Đường Chính Vinh vẫn ôn hòa như cũ, nhưng ý tứ lại vô cùng rõ ràng: “Mảnh số 3 là đất canh tác ngoài cùng mà căn cứ chúng ta đã khai hoang, cách khu an toàn hơn một trăm cây số, đi lại rất bất tiện.”
Hạ Thanh vờ như không hiểu, nói một cách lưu loát: “Cảm ơn ngài thị trưởng Đường đã nhắc nhở. Tôi là người tiến hóa, nên đến những nơi nguy hiểm và hẻo lánh nhất để trồng thêm nhiều lương thực, đóng góp nhiều hơn cho quốc gia.”
Nụ cười của Đường Chính Vinh cứng đờ mất nửa giây, lúc này ông ta mới thực sự liếc nhìn tấm thẻ căn cước của Hạ Thanh: “Cô bé có nhận thức tư tưởng thế này là rất tốt. Trương cán sự, hãy làm thủ tục đi.”
Trương cán sự như trút được gánh nặng, vội vàng đăng ký thông tin cá nhân của Hạ Thanh rồi in giấy chứng nhận quyền sử dụng mảnh đất số 3.
Hạ Thanh xác nhận không có sai sót, sau khi sang bàn bên cạnh nhận gấp đôi lương thực và vật tư, cô lập tức đi đến cửa sổ phía Đông đại sảnh, dùng tích phân trong thẻ căn cước để đổi lấy hai cục sạc dự phòng dung lượng lớn.
Bên ngoài khu an toàn vẫn chưa được cấp điện lại, trước khi lắp đặt thiết bị phát điện mặt trời, cô cần dùng sạc dự phòng cho điện thoại và radio.
Hạ Thanh xách vật tư đi ra khỏi đại sảnh, xuyên qua đám đông xanh xao vàng vọt đang nhìn chằm chằm vào túi lương thực trên tay mình mà bước nhanh về phía trước.
Đường Lộ đang ngồi trong xe bên đường dùng ánh mắt kiểu “cô xong đời rồi” để nhìn Hạ Thanh. Nhưng Hạ Thanh chẳng buồn bận tâm, cô lắng nghe thông báo lặp đi lặp lại trên loa về việc tập trung ở cổng phía Nam, rồi nhanh chóng quay về ký túc xá người tiến hóa để thu dọn đồ đạc.
Đang là giờ làm việc, phần lớn người tiến hóa đều đi làm cả, nên khi Hạ Thanh vào khu ký túc xá chỉ gặp được một hai người, trông dáng vẻ cũng là về lấy đồ.
Trong những năm thiên tai, hàng ngày ai nấy đều bận rộn kiếm vật tư sinh hoạt, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý người khác đang làm gì. Thấy Hạ Thanh xách túi đi về, bọn họ cũng không hỏi han nhiều, chỉ gật đầu chào hỏi rồi vội vã rời đi.
Hạ Thanh về tới phòng mình thì thấy bạn cùng phòng cũng ở đó.
Phùng Văn, một người tiến hóa khứu giác cấp 3, vừa thấy Hạ Thanh lấm lem trở về đã lập tức bịt mũi nhíu mày, làm ra vẻ sắp nôn đến nơi vì mùi trên người cô.
Hạ Thanh lười để ý tới cô ta, mở khóa chiếc hòm sắt dưới gầm giường, lôi ra mấy túi hành lý đã đóng gói sẵn nhét vào túi vải bạt lớn, sau đó cúi người thu dọn chăn đệm trên giường đơn.
Phùng Văn vừa bịt mũi vừa trố mắt nhìn: “Cô thật sự đi nhận đất à? Cô làm việc đến lú lẫn rồi phải không?”