Chương 1

Chương 1: Lai Phúc

Trước mắt Phùng Tranh là một khoảng tối đen, dường như linh hồn thoát khỏi thể xác, phiêu dạt giữa sương mù, không thể chạm đến chút chân thật nào.

Trong lòng nàng bắt đầu nảy sinh nghi hoặc: Nàng mơ hồ nhớ là mình đã chết, hiện tại đang xảy ra chuyện gì?

“Meo meo meo~” Đột nhiên tiếng mèo kêu lần lượt vang lên, gần như hơi dồn dập.

Nghe thấy tiếng mèo kêu quen thuộc này, Phùng Tranh lại càng nghi hoặc hơn.

Con mèo này, hình như là…



Lạch cạch, tiếng vó ngựa vọng lại, rất nhanh sau đó, xuất hiện một thiếu niên cưỡi ngựa từ xa chạy đến.

Trên người thiếu niên kia khoác một bộ y phục đen, làm nổi bật làn da trắng như ngọc, đôi mắt lạnh lẽo sáng như sao.

Không thấy ai khác qua lại trên đường, chỉ có cỏ cây cao gần bằng thân người mọc dại hai bên đường, phát triển um tùm giữa ngày xuân.

Thiếu niên kia siết chặt dây cương, tốc độ của con tuấn mã bên dưới bắt đầu chậm lại.

Hắn xoay người lại, nhìn khắp xung quanh một lượt, sau đó tiến về hướng cây cỏ xanh tốt nhất.

Con ngựa lớn màu đen của hắn đứng yên chỗ cũ nhìn theo bóng lưng của chủ nhân thấp thoáng giữa cỏ cây, ngoan ngoãn chờ đợi, dường như rất có linh tính.

Lá cỏ quét qua vạt áo đen của thiếu niên kia, sương sớm cũng lặng lẽ đọng lại trên giày.

Hắn không định bước tiếp về phía trước, dừng bước rồi khẽ đặt tay lên thắt lưng.

Lúc ấy, đột nhiên hắn nghe thấy âm thanh kỳ dị. Nghe kỹ lại, hình như là mèo kêu, nhưng cũng giống tiếng trẻ con khóc.

Đôi mắt của thiếu niên kia cảnh giác nhìn quanh.

Đập vào mắt đều là cỏ cây, giống như trải dài vô tận về bốn phía.

Ở nơi như thế này, cho dù là tiếng mèo kêu hay trẻ sơ sinh khóc đều rất dị thường.

Bỗng nhiên một trận gió nhẹ thoảng qua, cây cỏ lay động, thứ âm thanh kia trở nên rõ ràng hơn một chút.

Thiếu niên kia nhất định phải đến xem một phen.

Cỏ cây mọc um tùm, sau khi vượt qua thì hơi ẩm cũng đã thấm vào y phục, đột nhiên có một vật bất ngờ lao đến.

Thiếu niên theo bản năng nghiêng người, tung ra một chưởng.

Tiếng mèo kêu thảm thiết vang lên.

Khi thiếu niên tập trung nhìn lại, chỉ thấy một con mèo hoa văn vàng đen xen nhau ngã sõng soài trên đất, cặp mắt màu xanh biếc lộ ra tia hung hãn, cảnh giác trừng mắt với hắn.

Thì ra là một con mèo hoang.

Thiếu niên giải thích được sự nghi ngờ, khóe mắt lướt sang một chỗ rồi dừng lại.

Có một người nằm cách đó không xa, nói chính xác là một nữ tử.

Thiếu niên trầm ngâm một lát rồi tiến đến quan sát, mặc kệ con mèo hoang kia.

Đó là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp, tuy chỉ nhìn thấy một vài vết trầy xước trên da, có điều nhìn dáng vẻ nhắm nghiền hai mắt, không một tiếng động của nàng, hẳn là đã lành ít dữ nhiều.

Thiếu niên duỗi tay ra thăm dò hơi thở của thiếu nữ đó.

Da thịt lạnh lẽo, hoàn toàn không có hơi thở.

Quả nhiên là đã chết.

Trông thiếu nữ đó chắc còn nhỏ hơn hắn mấy tuổi, không biết vì sao thiếu niên lại muốn thở dài.

Nếu người đã chết, vậy hắn cũng không cần ở lại nữa.

Nghĩ vậy, thiếu niên kia xoay người quay về.

Bỗng nhiên, con mèo bị đánh ngã dưới đất lại kêu lên.

Thiếu niên dừng bước, nhìn về phía con mèo.

Mèo hoa giãy dụa một chút, không đứng lên được.

Thiếu niên khẽ nhíu mày.

Vừa rồi hắn ra tay có hơi nặng rồi… Thôi vậy, thuận tiện mang theo con mèo này cùng vào thành, tốt xấu gì cũng là một tính mạng.

Thiếu niên tiến về hướng con mèo hoa kia mấy bước, đột nhiên lại xoay người chuyển hướng về phía thiếu nữ đó.

Đành thôi, nếu đã có thể thuận tiện đưa cả mèo hoang vào thành, vậy cũng nên thuận tiện đào một cái hố, chôn cất người thiếu nữ không may phơi thây nơi hoang vu này.

Đúng là xui xẻo, rõ ràng hắn chỉ là đi đường quá lâu, muốn tìm một nơi bí mật cho tiện mà thôi.

Thiếu niên đã để ý thấy có một mảnh đất bằng phẳng thích hợp để chôn cất, vì thế hắn đưa tay khoác lên vai thiếu nữ, chuẩn bị bế nàng lên.

Đôi mắt đang nhắm nghiền kia đột nhiên mở ra.

Cho dù thiếu niên là người đã trải qua không ít chuyện, nhưng cái chớp mắt này cũng khá là đáng sợ, hắn lập tức buông lỏng tay, lùi về sau mấy bước, nghiêm túc nhìn chằm chằm thiếu nữ đó.

Chuyện này vốn dĩ không thể nào, hắn vừa mới kiểm tra, rõ ràng thiếu nữ này đã chết rồi!

Trời xanh, cỏ xanh, thiếu niên áo đen…

Phùng Tranh thấy rõ gương mặt thiếu niên kia, gần như đôi chân lơ lửng đã chạm đất, cảm giác chân thật lập tức ùa về.

Là Lục Huyền!

Không phải Lục Huyền đã chết rồi sao? Lẽ nào tin tức truyền về kinh thành có sai sót?

Cảm xúc kịch liệt đánh mạnh vào trái tim Phùng Tranh, làm cho nàng không biết nên vui hay buồn, thấy gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ kia, nàng lại theo bản năng mà nhào đến.

Nàng không biết tình trạng của mình lúc này, nghĩ là mình đang bò trong mắt đối phương.

Nhìn thấy thiếu nữ đó giãy dụa bò về phía hắn, cuối cùng Lục Huyền không duy trì được bình tĩnh nữa, giơ tay lên rút đao ra khỏi vỏ, chĩa mũi đao về phía Phùng Tranh: “Rốt cuộc ngươi là người hay quỷ?”

Thật sự quá đủ rồi, hắn chỉ muốn thuận tiện một chút thôi mà, khó tránh lòng tốt dâng trào, đào hố chôn xác xem như xong chuyện, lại còn đυ.ng phải quỷ à?

Thiếu niên kia nắm chặt chuôi đao lạnh lẽo, dần bình tĩnh lại.

Dù là nữ quỷ cũng không sao, trong tay hắn có đao, có thể chém cho nữ quỷ này hồn phi phách tán.

Phùng Tranh nghe xong, suy nghĩ bắt đầu có hơi hỗn loạn, mở miệng kêu lên: “Lục~”

Đúng lúc này, tiếng mèo kêu quen thuộc lại truyền đến.

Theo bản năng Phùng Tranh quay đầu lại, vừa nhìn rõ, những lời muốn nói lặp tức nghẹn lại trong cổ họng.

Nàng nhìn chằm chằm con mèo hoa kia, trong lòng dân lên một trận cuồng phong.

Đó là Lai Phúc!

Trong đầu nàng nhất thời trống rỗng, dâng lên một nghi vấn sâu sắc: Nếu Lai Phúc ở đây, vậy nàng đang ở đâu?

Phùng Tranh cúi đầu xuống, cả người cứng đờ.

Bàn tay của thiếu nữ vừa trắng vừa mảnh mai, móng tay được cắt tỉa vô cùng gọn gàng.

Tuy trong đó có bùn, nhưng không ai phủ nhận được đây là đôi tay cực kỳ đẹp.

Bàn tay vô cùng đẹp thuộc về một thiếu nữ.

Phùng Tranh nhìn chằm chằm đôi tay kia, sự nghi ngờ lại càng sâu sắc hơn nữa.

Rõ ràng nàng đã chết từ lâu rồi, khôi phục lại ý thức đã biến thành Lai Phúc.

Lai Phúc là một con mèo hoang, thường nằm ngủ nướng ở chân tường bên ngoài Phùng phủ. Nàng thấy nó đáng thương, lúc ra khỏi phủ chơi sẽ mang chút đồ ăn cho nó.

Hôm đó nàng và biểu tỷ hẹn nhau đi dạo ở một tiệm may, ai ngờ tỉnh lại đã ở trên một chiếc xe ngựa đang chạy như bay.

Chính Lai Phúc đã đánh thức nàng dậy.

Lai Phúc liều mạng vừa dùng miệng cắn, vừa dùng móng vuốt cào xé sợi dây thừng đang trói chặt nàng, vậy mà thật sự có thể làm nó lỏng ra.

Nàng giãy thoát khỏi dây thừng, lặng lẽ bò đến cửa xe rồi vén một góc rèm lên, nhìn ra ngoài chỉ thấy một nam nhân xa lạ.

Nàng nghĩ có lẽ đã gặp phải kẻ bắt cóc, đợi khi nam nhân này phát hiện nàng đã tỉnh, chắc chắn không còn cơ hội trốn nữa.

Nàng lấy hết dũng khí, ôm Lai Phúc nhảy khỏi xe ngựa.

Nàng liều mạng chạy về phía trước, không dám quay đầu dù chỉ một lần, tiếng bước chân đuổi theo phía sau lại ngày càng đến gần, đối phương thở thô bạo giống như dòi bò lên người.

Phía trước lại chính là vách đá.

Phùng Tranh vẫn không dừng lại, nàng khóc rồi nhảy xuống.

Nàng rất sợ đau, càng sợ chết hơn, nhưng bị người phía sau bắt được còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Nàng đã chết.

Lúc Phùng Tranh khôi phục ý thức thì phát hiện linh hồn của mình bị giữ lại trong cơ thể Lai Phúc, trở thành một con mèo.

Nàng nhìn Lục Huyền đang chôn cất thi thể mình, vẻ mặt hiện lên đầy sự ghét bỏ.

Sau đó là những biến cố liên tiếp đua nhau ập đến, có Phùng phủ, cũng có triều đình.

Năm ấy đại hạn kéo dài, Khánh Xuân đế đưa theo Thái tử và các trọng thần đến Thái Hoa Sơn cầu mưa, Lục Huyền cũng là một trong số đó.

Lục Huyền không đưa nàng đi cùng.

Chuyện này cũng không kỳ lạ gì, chuyến đi trang trọng thế này, mang theo một con mèo thì kỳ cục thật.

Thời điểm trong thành đại loạn, nàng nghe mọi người nói mới biết được Khánh Xuân đế bị sét đánh trong lúc cầu mưa, cháu của Thành Quốc Công là Lục Huyền gϊếŧ chết Thái tử, sau đó đã mất mạng dưới loạn đao của cấm vệ quân.

Đại Ngụy triệt để rơi vào loạn lạc.

Quân Bắc Tề công phá được Kinh Thành, đốt gϊếŧ cướp bóc trong thành, không việc ác nào là không làm.

Nàng sẽ tìm Lục Huyền, dù có biến thành một con mèo cũng không được bối rối như vậy.

Lục Huyền là biểu đệ của Thái tử, quan hệ giữa hai người rất tốt, tại sao Khánh Xuân đế vừa bị sét đánh thì hắn lại gϊếŧ Thái tử, trở thành tội nhân gây họa cho Đại Ngụy?

Phùng Tranh không tin.

Nàng không chạy ra khỏi thành.

Mèo hoa tên Lai Phúc kia đã chết dưới đao của Tề Quân.

Đúng rồi, Lai Phúc là một con mèo hoang, vốn dĩ không có tên. Lục Huyền ôm theo mèo hoang trên đường vào kinh, xoa đầu mèo rồi thuận miệng nói: “Đi đường cứ gặp xui xẻo, vậy gọi ngươi là Lai Phúc đi.”