Chương 2

Chương 2: Xin giúp đỡ

Thiếu niên kia chĩa đao về phía nàng, con mèo hoa cũng kêu meo meo với nàng.

Hương cỏ xanh xộc vào mũi, ánh mặt trời chói chang…

Phùng Tranh trừng mắt, thầm nghĩ: Nàng còn sống, nàng vẫn sẽ là Phùng đại cô nương của Phủ Lễ Bộ Thượng Thư!

Sau khi phản ứng lại, Phùng Tranh cũng dễ dàng chấp nhận.

Dù sao nàng còn từng làm một con mèo, sống lại với chính mình vào thời khắc đã chết đó, chấp nhận được không?

Lục Huyền thấy sắc mặt của thiếu nữ kia không ngừng thay đổi, trong mắt giữ vững cảnh giác: “Rốt cuộc cô là người hay quỷ?”

Cổ họng Phùng Tranh nghẹn lại, nàng cắn đầu lưỡi, há mồm như muốn trả lời Lục Huyền, nhưng nước mắt lại rơi xuống trước.

Đứng trước mắt nàng là Lục Huyền mới mười sáu tuổi.

Tình cảm của nàng đối với Lục Huyền quá phức tạp.

Lục Huyền giúp nàng không phải phơi thây ở nơi hoang dã, đồng thời đã nhận nuôi con mèo mà nàng nhập vào, có thể nói quả thật hắn là một ân nhân danh xứng với thực.

Chỉ là sau đó tổ phụ của hắn trở thành phe phái của Ngô Vương, đối với phe Thái tử vẫn luôn như nước với lửa, chính Lục Huyền bắt được điểm yếu của Phùng gia, khiến nam đinh Phùng gia trở thành những vong hồn dưới đao.

Nàng hiểu rõ đó là ai vì chủ nấy, thậm chí không thể nói rằng Lục Huyền có lỗi. Nhưng nàng nghĩ đến người nhà đã chết, đương nhiên tâm trạng không khá hơn chút nào.

Huống chi- thiếu nữ đẫm lệ vô thức trừng mắt nhìn Lục Huyền.

Huống chi trong những ngày đi theo bên cạnh Lục Huyền, chuyện hắn thích làm nhất chính là sắp xếp cho Lai Phúc và mèo cái sinh con.

Nàng đường đường là Phùng đại cô nương, biến thành một con mèo đực đã rất khó khăn rồi, đây là chuyện mà một con người nên làm sao?

Lục Huyền cau mày.

Nàng nhìn hắn với ánh mắt tức giận và oán hận là ý gì? Người không biết lại còn tưởng rằng chính hắn đã gϊếŧ chết nàng đấy chứ.

Đợi đã.

Lục Huyền không biết đã nghĩ tới điều gì, bước về phía trước hai bước, ngồi xổm ở trước mặt Phùng Tranh, khẳng định nói: “Vừa rồi rõ ràng cô không còn hơi thở.”

Hắn không khờ đến mức ngay cả cái này cũng nhầm lẫn.

Phùng Tranh bình tĩnh lại, nhìn vào đôi mắt của thiếu niên kia, vẻ mặt cảm kích, hỏi: “Là tráng sĩ đã cứu ta sao?”

Nàng mới mười lăm tuổi, giọng nói mềm mại ngọt ngào, giống như dòng suối trong lành vào ngày xuân.

Lục Huyền suýt nữa nhảy dựng lên.

“Ai là tráng sĩ!”

Sắc mặt Lục Huyền tối sầm, hắn nhìn lại, trong lòng có chút dao động.

Giờ khắc này ánh mặt trời vừa vặn soi sáng, ngay cả lông nhung nhỏ trên khuôn mặt nàng cũng phản chiếu rõ ràng, chưa kể những giọt nước mắt trong suốt như pha lê ở khoé mắt cùng với bóng dáng bên cạnh.

Mọi thứ đều nói với hắn rằng đây là một con người còn sống.

Nghe nói con người khi gặp phải chuyện ngoài ý muốn sẽ xuất hiện triệu chứng giả chết.

Nghĩ tới đây, Lục Huyền thoải mái, thản nhiên nói: “Không phải ta cứu cô, ta cũng không phải tráng sĩ.”

Phùng Tranh nghe vậy, biết phải sửa lại lời: “Công tử có thể giúp ta không?”

Vẻ mặt thiếu nữ trông có vẻ đơn thuần, thật ra đang cực kỳ căng thẳng.

Từ trước đến nay Lục Huyền luôn chê nữ tử phiền toái, hắn có ý tốt chôn xác giúp một nữ nhân phơi thây ở nơi hoang dã, sau đó nhận nuôi mèo con không nhà để về, vậy cũng không có nghĩa là hắn sẽ vui vẻ đưa theo một cô nương sống sờ sờ quay về kinh.”

Chỉ là nàng phải trở về!

Nghĩ đến kinh thành, nghĩ đến Phùng phủ, trái tim Phùng Tranh giống như rơi vào chảo dầu sôi, khó chịu đến mức nghẹt thở.

Lục Huyền đưa theo nàng đang trong hình hài một con mèo về kinh thành, chuyện đầu tiên nghe được là tin đồn lan truyền: “Phùng đại cô nương của Phủ Lễ Bộ Thượng Thư và nhị công tử Phủ Thành Quốc Công bỏ trốn!”

Nhị công tử Phủ Thành Quốc Công tên là Lục Mặc, chính là đệ đệ song sinh của Lục Huyền.

Hai người cùng là bạn đọc của Thái tử, Lục Huyền thiên về võ, Lục Mặc thiên về văn. Lục Huyền không thích tham gia vào mấy chuyện quy củ đó, lại thường xuyên phải rời kinh làm việc, cảm giác tồn tại trong mắt người kinh thành không cao bằng Lục Mặc.

Lục Mặc và huynh trưởng Phùng Dự của nàng đều là quý công tử nổi danh ở kinh thành, rất được các tiểu cô nương theo đuổi.

Nhưng cho dù Lục Mặc có tốt, nàng cũng không muốn gánh vác ô danh bỏ trốn cùng hắn ta!

Tổ phụ nàng là Lễ Bộ Thượng Thư, vẫn luôn giữ trung lập giữa sự tranh đấu gay gắt của hai bè phái là Thái tử và Ngô Vương, mà Phủ Thành Quốc Công là nhà ngoại của Thái tử, phe Thái tử không thể động đến.

Chính là bởi vì nàng và Lục Mặc "bỏ trốn", nên Phùng gia muốn Phủ Thành Quốc Công giao con gái ra, Phủ Thành Quốc Công lại muốn Phủ Thượng Thư giao ra con trai của họ. Tổ phụ nàng và lão Thành Quốc Công mắng chửi lẫn nhau mấy phen, không khác gì nước với lửa, vậy nên bị Ngô Vương lôi kéo.

Lên cùng thuyền với Ngô Vương chính là khởi đầu cho bi kịch của Phùng Phủ.

Có trời mới biết, nàng biến thành mèo nghe được tin đồn này thì tức giận cỡ nào, tìm được cơ hội chạy đến trước mặt tổ phụ lại chỉ có thể meo meo, tuyệt vọng bất lực biết bao. Bây giờ, nàng vẫn là đại cô nương Phủ Thượng Thư, Phùng Tranh, xem như phải bò cũng muốn bò về kinh thành đấy, nhất định phải gội sạch nước bẩn trên người.

Nghe Phùng Tranh xin giúp đỡ, Lục Huyền híp híp mắt dò hỏi: “Nếu ta cứu cô, cô có ý định gì tiếp theo?”

Nếu nữ tử này nói được ân cứu mạng nhưng không có gì báo đáp, chỉ đành lấy thân báo đáp, hắn nhất định sẽ quay đầu rời đi.

Phải hỏi rõ ràng mới giảm bớt được những rắc rối không thể giải thích.

Lục Huyền không khỏi nghĩ tới đệ đệ của mình.

Thật sự hắn rất khó lòng hiểu được, sao đệ đệ vẫn có thể mỉm cười với những nữ tử ném khen hoa túi thơm về phía mình, chính vì vậy bọn họ mới ngày càng lớn gan, về sau còn dám ném cả dưa thơm.

Nếu là hắn, nhất định sẽ lập tức ném dưa thơm, đập loạn đám nữ tử đó một trận.

Xem sau này còn có dám ném nữa không.

Phùng Tranh nghe Lục Huyền hỏi như vậy, lập tức cảnh giác.

Hắn như vậy là đang đào hố cho nàng, nếu trả lời không khéo thì nhất định sẽ xoay người rời đi.

Nếu còn lựa chọn nào khác, nàng cũng không muốn mặt dày chạy theo Lục Huyền, chỉ là có đoạn ký ức ly kỳ khi nhập vào mèo hoa đó, nàng đã sớm không còn là Phùng đại cô nương đơn thuần trước kia rồi.

Nếu nàng ôm dáng vẻ này một mình lên đường, vậy chẳng khác gì nộp mạng.

Phùng Tranh rũ mắt, nhẹ nhàng nói: “Ân cứu mạng, không thể báo đáp, chỉ có-”

Lục Huyền chuẩn bị rời đi, chợt nghe thiếu nữ ung dung nói tiếp: “Chỉ có thể đưa số tiền tháng mà ta để dành suốt mười lăm năm cho công tử.”

Lục Huyền nghe xong khóe miệng co giật, đánh giá nét mặt chân thành của nàng, tạm thời tin tưởng nên lúc này mới hỏi: “Sao cô lại trở thành như thế này?”

Lục Huyền nói xong, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn vào cổ tay của nàng.

Làn da thiếu nữ mịn như tuyết, vết bầm trên cổ tay rất dễ nhìn thấy, hẳn là dấu vết do bị trói chặt bằng dây thừng.

Phùng Tranh rụt tay lại theo bản năng, nói: “Lúc ta đang dạo phố thì gặp kẻ bắt cóc, ta nhân lúc kẻ bắt cóc không đề phòng thì bỏ chạy, sau đó không may trượt chân ngã xuống vách núi…”

Khi tỉnh lại, nàng thật sự đã cho rằng gặp phải kẻ bắt cóc, chỉ khi về đến kinh thành, nghe được tin đồn nói nàng và nhị công tử Phủ Thành Quốc Công bỏ trốn, còn có những biến cố sau đó, khi đó nàng mới biết không phải mình gặp kẻ bắt cóc, đây rõ ràng là âm mưu mà phe phái Ngô Vương bày ra để lôi kéo tổ phụ của nàng.

Có miệng mà không nói được gì, lại còn bị Lục Huyền ép kết thân với mèo cái, nàng thật sự khổ quá mà.

Lục Huyền cau mày.

Vì sao nữ tử này lại nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ quái như vậy?

Hắn giương mắt nhìn dãy núi cách đó không xa, có điều không tìm ra sở hở trong lời nói của nàng: “Nói như vậy cô là nữ nhi của thế gia kinh thành, muốn ta giúp đỡ đưa cô về kinh?"

Phùng Tranh vội gật đầu.

Lục Huyền nhìn dung nhan tuyệt thế của nàng, bỗng nhiên nở nụ cười: “Có điều, sao cô biết được ta muốn vào kinh thành?”

Phùng Tranh ngẩn ra, thầm mắng một tiếng xảo trá, đương nhiên nét mặt không dám lộ ra, chỉ thăm dò nói: “Bởi vì huynh là nhị công tử Phủ Thành Quốc Công, đương nhiên là phải hồi kinh chứ?"

Ánh mắt Lục Huyền lóe lên.

Hắn vẫn chưa quên vừa rồi khi hỏi thiếu nữ trước mắt là người hay quỷ, nàng há mồm nói ra chữ “Lục”. Lúc đó hắn đã nghi ngờ nữ tử này quen biết đệ đệ, cũng may nàng không giở trò giấu diếm khôn vặt.

“Lục công tử xuất thành, ném quả đầy xe, ta cũng có gặp qua mấy lần, cho nên biết thân phận của huynh.”

*Ném quả đầy xe: Thành ngữ từ tuyệt thế công tử Phan An, mọi người thường thích ném hoa quả vào xe của những công tử tuấn tú mà họ chú ý, nhất là các cô nương.

Vẻ mặt của thiếu nữ lại lộ ra nét chân thành, trông vừa đơn thuần vừa thành thật.

Lục Huyền trầm ngâm một lát rồi khẽ gật đầu, xem như đáp ứng thỉnh cầu của Phùng Tranh.