Chương 3

Chương 3: Thay đổi

Lục Huyền gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng nói trước: “Ta chỉ là tiện đường dẫn cô đi một đoạn, không cần phải báo đáp, đợi đến ngoài thành thì tách nhau ra là được.”

Hắn nói như vậy, ánh mắt thì vẫn đang nhìn chằm chằm vào gương mặt của nàng.

Hắn không ngại tiện tay cứu một mạng người, nhưng cũng không muốn dính vào những rắc rối hỗn loạn khác, vậy nên không định hỏi tên tuổi của nàng.

May mà nàng không vô thức lộ ra vẻ mặt thất vọng, thay vào đó là vui mừng nói cảm ơn: “Vậy đa tạ, Lục công tử thật là một nam nhân tốt bụng.”

Khóe mắt Lục Huyền hơi giật, hỏi: “Cô có thể đứng lên không?”

Phùng Tranh thành thật lắc đầu: “Không thể.”

Nếu như có thể đứng lên, chẳng phải vừa rồi nàng cứ nhào tới sao, cần gì phải chật vật bò nửa ngày mà vẫn bất động tại chỗ.

Lục Huyền cau mày, vươn tay ra: “Đỡ lấy tay ta, thử xem có thể đứng lên hay không.”

Bàn tay trắng nõn đưa ra, đặt lên cánh tay thiếu niên kia, nàng dễ dàng đứng dậy.

Lục Huyền nhướng mày.

Phùng Tranh cũng hơi sửng sốt.

Khoảnh khắc mở mắt ra, nàng gần như không thể kiểm soát được cơ thể, giờ đây nàng đã hoàn toàn bình phục, thậm chí không còn cảm giác đau đớn khi rơi từ trên cao xuống.

Phùng Tranh đành phải tỏ ra vô tội giải thích: “Trước đó hôn mê quá lâu mới không nhúc nhích được, bây giờ được rồi.”

Lục Huyền mặt không biến sắc thu tay về, xoay người đi trước: “Đi thôi.”

Giọng nói của nàng từ phía sau vang lên: “Còn Lai Phúc nữa.”

Phùng Tranh đi tới bên cạnh con mèo hoa, ôm lấy nó. Mèo hoa hơi gầy nhưng không quá nhỏ, Phùng Tranh ôm nó lại không hề cảm thấy nặng nề gì.

Phùng Tranh đau lòng suýt nữa rơi lệ.

Lai Phúc thật đáng thương, gầy đến mức nàng không cảm nhận được sức nặng của nó, sau này nàng nhất định sẽ cho Lai Phúc ăn thêm thật nhiều cá khô.

“Meo meo~” Lai Phúc ngẩng đầu, thân mật gọi Phùng Tranh.

Phùng Tranh siết chặt quả bóng lông trong tay, lòng cảm thấy buồn bã: Một con mèo hoang ngẫu nhiên được nàng cho thức ăn còn có thể liều mạng cứu giúp lúc hoạn nạn, vậy mà có vài người còn không bằng một con mèo.

Phùng Tranh ôm mèo hoa đi tới trước mặt Lục Huyền, giải thích: “Nó là mèo do ta nuôi, tên là Lai Phúc.”

Rốt cuộc vẫn là tâm tính thiếu niên, Lục Huyền nhìn lướt qua con mèo có hoa văn hổ, thuận miệng nói: "Một con mèo tên là Lai Phúc? Tên thật là kỳ quái.”

Nghe có chút không giống tên nghiêm túc của mèo, còn tưởng rằng là đang gọi tiểu tử sai vặt nào đó.

Vừa dứt lời, thứ hắn nhận lại là ánh mắt kỳ lạ của nàng.

“Gì chứ?”

Phùng Tranh mím môi cười: “Đúng là có chút đặc biệt, nhưng ngụ ý tốt.”

Lục Huyền nhìn nàng thật sâu.

Ngụ ý tốt, chủ nhân mèo còn thảm như vậy sao?

Tất nhiên, hắn không có ý định làm quen với nàng, cho nên sẽ không nói những lời này ra.

Lục Huyền băng qua đám cỏ cây và sải bước về phía bên đường.

Cuối cùng con ngựa đen lớn bị bỏ lại chỗ cũ đã đợi được chủ nhân trở về, phấn khích vẫy đuôi.

Lục Huyền lấy trong túi ra một viên kẹo đường cho vào miệng ngựa đen làm phần thưởng, hắn xoay người lên ngựa, miễn cưỡng vươn tay với Phùng Tranh:

“Lên đi.”

Phùng Tranh do dự một chút.

Nàng do dự, không phải vì nàng để tâm đến việc cưỡi ngựa cùng Lục Huyền, mà là-

Nếu nàng nhớ không lầm, vốn dĩ Lục Huyền có thể phát hiện thi thể của cô, lúc ấy là thuận tiện đi…

“Không nên chậm trễ thời gian.” Lục Huyền trầm mặc thúc giục.

Phùng Tranh hơi ngẩng đầu lên.

Sắc mặt của thiếu niên trên ngựa kia rất nghiêm túc, dường như lộ ra vài phần mất kiên nhẫn.

Phùng Tranh mím môi.

Được rồi, coi như nàng rảnh rỗi mới quan tâm việc này.

Phùng Tranh một tay ôm Lai Phúc, một tay nắm lấy tay Lục Huyền, mượn lực nhảy lên, động tác nhẹ nhàng đáp xuống lưng ngựa.

Ánh mắt Lục Huyền lóe lên, bình tĩnh nhìn nàng: “Cô biết võ công.”

Vừa rồi cô nương này nhảy lên lưng ngựa, động tác quá nhẹ nhàng, thậm chí hắn còn chưa kịp nhấc tay, nàng đã nhảy lên ngựa.

“Không biết.” Phùng Tranh cảm thấy có gì đó không ổn.

Phùng gia là dòng dõi thư hương, nàng chính là tiểu thư khuê các tiêu chuẩn, vừa rồi hình như đã nhảy hơi cao một chút.

*Dòng dõi thư hương: dòng dõi học thức, ưu tiên tao nhã lễ nghi.

Vấn đề là nàng cảm thấy còn có thể nhảy cao hơn nữa...

“Meo meo~”

Nghe được tiếng kêu của Lai Phúc, trong lòng Phùng Tranh khẽ dao động, sinh ra một suy nghĩ ngớ ngẩn: “Chẳng lẽ là do nàng từng trở thành mèo?”

Mặt Phùng Tranh không biến sắc, lắc đầu với thiếu niên đang nhìn chằm chằm: “Thật sự không biết. Nếu ta biết võ công, sao lại bị bọn buôn người bắt cóc.”

Trong lòng Lục Huyền cười nhạo với lời giải thích này.

Lời giải thích này nghe thì có lý, nhưng nếu đối phương nói dối việc bản thân mình bị bắt cóc thì sao?

Có lẽ nữ tử này cố ý tiếp cận hắn, chỉ là chưa rõ nguyên do.

Lục Huyền không nghĩ là nàng đang truy lùng mình, nhưng gần đây hắn thường làm việc cho Thái tử, có lẽ là nữ tử này quá tỉ mỉ?

Nhưng nếu đã đồng ý với đối phương trước, hắn sẽ không bỏ lại nàng giữa đường.

Nghĩ đến đây, thái độ Lục Huyền càng lãnh đạm, kẹp bụng ngựa chạy về phía trước.

Đường đi không bằng phẳng, những va chạm thường ngày lại làm Lục Huyền cau mày: Dường như hắn đã quên một chuyện…

Chống đỡ được một lúc, Lục Huyền xuống ngựa, chỉ tay về phía dòng suối róc rách cách đó không xa, nói: “Vừa hay có chỗ rửa tay, ở chỗ này ăn chút đồ khô rồi lên đường.”

Lúc này đây, hắn không đưa tay đỡ nàng xuống ngựa, chỉ vô cảm nhìn nàng.

Trong nháy mắt Phùng Tranh có chút chột dạ, ngược lại tự an ủi mình: Không cho phép nàng có chút thiên phú dị bẩm sao?

Không thể chột dạ, càng chột dạ, Lục Huyền sẽ lại càng nghi ngờ. Nhắc mới nhớ, thói quen suy nghĩ nhiều này của hắn thật sự là chưa từng thay đổi.

Thiếu nữ nghĩ thông suốt rồi nhẹ nhàng nhảy xuống, không gây ra chút tiếng động nào. Lục Huyền nhìn nàng thật sâu, nói: “Cô đi rửa tay trước, ta qua bên kia xem có quả dại hay không.”

Trong lòng Phùng Tranh biết rõ Lục Huyền muốn đi làm chuyện gì, nhưng đương nhiên nàng sẽ không biểu lộ ra, chỉ ôm Lai Phúc đi về hướng dòng suối.

Thiếu niên kia nhìn chằm chằm bóng lưng mảnh mai của thiếu nữ, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hắn cũng không muốn để cho đối phương liên tưởng đến hắn muốn đi làm gì, cho nên nhất định phải hái cả quả dại về.

Phùng Tranh ngồi xổm xuống bên dòng suối, buông Lai Phúc khỏi tay, múc lên một nắm nước suối trong veo.

Nước suối ngày xuân trong vắt, lạnh thấu xương, phản chiếu vẻ ngoài xinh đẹp của nàng.

Phùng Tranh nhìn bóng phản chiếu trong nước, nhất thời có chút hoảng hốt.

Đột nhiên biến lại thành người, có hơi không quen cho lắm. Nàng nghiêng đầu nhìn Lai Phúc.

Lai Phúc kề sát nàng, đang lè lưỡi uống nước. Phùng Tranh đưa tay vuốt ve lưng mèo hoa, trái tim vốn lang thang từ lúc tỉnh dậy cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Nàng ở đây, Lai Phúc cũng ở đây, đã là khởi đầu tốt đẹp.

Đột nhiên Lai Phúc giãy khỏi tay Phùng Tranh, dùng chân đập xuống mặt nước.

Phùng Tranh nhìn xuống dòng suối, một con cá mập mạp đang nhảy ra khỏi mặt nước, văng nước tung tóe cả người nàng và Lai Phúc.

“Meo meo meo~” Lai Phúc kêu dồn dập, cào xước vạt áo Phùng

Tranh.

Đối mặt với cặp mắt mèo màu xanh đó, Phùng Tranh vui mừng đến mức hiểu ý của Lai Phúc: Một con cá lớn, muốn ăn nó-

Ánh mắt Phùng Tranh nhìn theo con cá lớn muốn bơi đi, nuốt một ngụm nước miếng.

Nàng cũng muốn ăn cá.

Suy nghĩ này vừa dâng lên, nàng không có cách nào khống chế được, chờ Phùng Tranh lấy lại được tinh thần, nàng đã bắt được con cá trong tay.

Về phần tại sao có nàng có thể bắt được con cá đang bơi lội nhanh nhẹn, thì xin lỗi, nàng một chút cũng không muốn biết.

Phùng Tranh nghĩ đến cơ thể mình, liền cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nghĩ lại ham muốn ăn cá bất thường của mình, nàng chỉ biết thở dài.

Phía sau có tiếng bước chân, Phùng Tranh theo bản năng xoay người lại nhìn.

Thiếu niên kia nhìn chằm chằm vào con cá lớn đang ra sức giãy dụa trong tay nàng, rồi khung cảnh dần chìm vào im lặng.