Chương 4

Chương 4: Về nhà

“Chắc là bị Lai Phúc dọa sợ, nên con cá này mới nhảy lên bờ.” Phùng Tranh thản nhiên giải thích.

Con cá lớn bị đôi bàn tay mảnh mai này giữ chặt, dường như nó cảm thấy bị xúc phạm, vậy nên liều mạng giãy dụa.

Lục Huyền đi tới, rửa sạch mấy quả dại hái được, cầm một quả lên rồi cắn một miếng.

Thứ quả dại không rõ tên này có vị chua chua ngọt ngọt, vừa đi vừa nếm, xem như cũng không tệ.

Phùng Tranh nhìn thiếu niên kia ăn quả dại, vô thức mím đôi môi nứt nẻ.

Lục Huyền nghiêng người liếc nàng một cái, lạnh lùng hỏi: “Muốn ăn không?”

“Muốn.” Phùng Tranh buột miệng nói

Xét thấy đoạn duyên kiếp trước vô cùng ly kỳ giữa hai người, gần như nàng không dè dặt nổi trước mặt Lục Huyền.

Ánh mắt Lục Huyền nhìn xuống con cá lớn kia.

Phùng Tranh hiểu, ý là nhắc nàng buông con cá xuống.

Nhưng con cá khá là khoẻ, nếu để xuống đất, chắn chắn nó sẽ nhào vào trong nước, vì vậy nàng đã ném con cá lên tảng đá, thấy con cá giãy dụa vài cái rồi bất động, lúc này nàng mới rửa sạch tay rồi đi về phía Lục Huyền.

Lục Huyền cố nén khóe miệng co giật, ném một quả dại qua.

Phùng Tranh vươn tay bắt lấy nó, bắt đầu ăn từng miếng nhỏ.

Lục Huyền đã xử lý xong phần quả dại còn lại, từ trong hành lý lấy ra hai cái bánh ngô cứng, đưa một cái qua.

Phùng Tranh liếc con cá lớn đang nằm trên mặt đất, đề nghị: “Không bằng chúng ta nướng cá đi, chết cũng chết rồi, không ăn thì thật đáng tiếc.”

Lục Huyền liếc nhìn nàng.

Nếu hắn thật sự biết làm những thứ này, hắn còn có thể ung dung ngồi ăn chiếc bánh ngô cứng ngắc kia à?

Dường như Phùng Tranh biết thiếu niên nghĩ gì, nàng lập tức xung phong nhận việc: “Ta biết nướng cá, mượn dao găm của huynh một chút được không?”

Lục Huyền hơi do dự một lát, rồi lấy con dao găm ra đưa cho nàng.

Phùng Tranh cầm dao găm lên, khoa tay múa chân trên người con cá lớn, chờ một hồi lâu, nàng rạch một đường trên bụng cá.

Thoáng cái, Lục Huyền chẳng còn mong đợi gì về món cá nướng thơm ngào ngạt..

Nhìn động tác vụng về thế kia, cô nương này thật sự biết làm cá nướng sao?

Dù nghĩ như vậy nhưng hắn vẫn nhặt cành khô, nhóm lửa bằng que lửa mang theo bên mình.

Lúc này Phùng Tranh đã gắp cá lên, dùng dao găm xiên vào rồi đặt lên nướng.

Cầm kỳ thư họa, nữ công trù nghệ, lúc nàng còn là Phùng đại cô nương đều phải học, nàng cũng từng cùng các tỷ muội quen biết nướng thịt huơu trong khu vườn phủ đầy tuyết.

Động tác trên tay dần dần thuần thục, hương thơm toả ra.

Lục Huyền nhìn thấy thịt cá được nướng chín vàng ươm, không nhịn được mà hỏi: “Không cần cho gì vào sao?”

Trong mắt Phùng Tranh vui mừng: “Lục công tử, huynh có mang theo gia vị bên người không?”

Thiếu niên xụ mặt: “Không có.”

Phùng Tranh suýt nữa trợn trắng mắt.

Không mang theo gia vị, nàng có thể biến ra gia vị à?

Lửa nướng cá đang tắt dần.

Phía trên đống lửa, Phùng Tranh cầm một xâu cá đưa cho Lai Phúc, sau đó ra hiệu cho Lục Huyền ăn tự nhiên.

Mặc dù Lục Huyền không ôm kỳ vọng vào tay nghề nướng cá của Phùng Tranh, nhưng suy cho cùng, sức hấp dẫn của cá nướng vẫn lớn hơn bánh bột ngô cứng ngắc, vì thế hắn liền cầm lấy một xâu nếm thử.

Ăn thịt cá nướng vàng ươm trong miệng, tuy không có vị mặn nhạt, nhưng lại có thể cảm nhận được độ tươi ngọt của thịt cá.

Lục Huyền không khỏi kinh ngạc.

Thịt cá nướng đơn giản như vậy nhưng lại không hề khó ăn chút nào.

Đương nhiên, nói là mỹ vị thì có chút khoa trương, nhưng so với bánh nướng cứng ngắc thì ngon hơn nhiều.

Mỗi xâu thịt cá được chia rất nhiều và đều, Lục Huyền ăn mấy xâu rồi uống chút nước, nhìn nàng ngồi đối diện, nàng và con mèo gần như đã ăn hết phần cá còn lại.

Phùng Tranh ngước mắt nhìn vào ánh mắt bình tĩnh của thiếu niên kia, hỏi: “Có thể cho ta một miếng bánh nướng được không?”

Lục Huyền bình tĩnh đưa bánh ra, trong lòng nghi hoặc không biết nàng muốn chiếc bánh để làm gì.

Nàng cầm lấy bánh rồi tiếp tục ăn nửa xâu cá nướng.

Lúc này, ánh mắt của hắn giật giật không tự chủ được.

Có lẽ hắn đã nghĩ sai rồi, làm gì có nữ nhân nào lại có thể ăn nhiều đến vậy.

Cảm nhận được ánh mắt nhìn về phía mình, khóe miệng nàng bóng loáng thản nhiên giải thích: “Ta đói.”

Lục Huyền: “...”

“Ta ăn xong rồi.” Chiếc khăn tay mang theo bên người, không biết đã sớm rơi xuống nơi nào, Phùng Tranh rửa mặt và rửa tay, cắt đứt những dòng suy nghĩ của thiếu niên kia.

Lục Huyền liếc nhìn nàng một cái, thản nhiên nói: “Đi thôi.”

Lục Huyền, Phùng Tranh cùng với con mèo cưỡi con ngựa đen chạy như bay, đến ngã rẽ lên một đoạn đường, lúc này đã bắt đầu nhìn thấy người đi tới lui.

Đợi đến khi ánh chiều tà nghiêng về hướng tây, xa xa nhìn thấy cổng thành cao lớn bao phủ dưới ánh hoàng hôn, Phùng Tranh không khỏi khoé mắt đẫm lệ.

Cuối cùng cũng tới kinh thành.

Lục Huyền nắm dây trên lưng ngựa, nói với Phùng Tranh: “Chúng ta từ biệt tại đây đi.”

Phùng Tranh kìm nén kích động trong lòng, cảm ơn thiếu niên kia: “Đa tạ Lục công tử tương trợ.”

“Không cần.” Lúc tách ra, thấy đối phương không có ý dây dưa, Lục Huyền cũng bớt cảnh giác, giọng nói dịu đi: “Cô nương đi trước đi, chờ cô vào thành ta sẽ đi”

Phùng Tranh hơi khuỵ gối tỏ lòng biết ơn, ôm Lai Phúc bước nhanh về phía cổng thành.

Phía sau nàng là chàng thiếu niên dắt dắt theo con ngựa đen lớn, nhưng nàng không hề quay đầu lại.

Biến thành mèo, nàng từng dựa vào sự che chở của Lục Huyền, nhưng bây giờ, nàng phải dựa vào chính mình.

Nàng muốn sống sót, cũng muốn biết lý do tại sao Lục Huyền lại ám sát thái tử, để Lục Huyền… Cũng được sống sót.

Lục Huyền nhìn bóng lưng của thiếu nữ dần biến mất ở cổng thành, không hiểu sao cứ nghĩ đến lời cảm tạ của nàng.

“Đa tạ Lục công tử tương trợ.”

Xem ra cũng phải báo cho nhị đệ một tiếng, dù sao cô nương này cũng đã nhầm lẫn hắn với nhị đệ, nếu sau này nàng và nhị đệ tình cờ gặp nhau, thì cũng sẽ không có mâu thuẫn.

Về phần nàng nhận lầm người?

Lục Huyền cong môi cười.

Chẳng qua là bèo nước gặp nhau, gặp một người qua đường trong đời, đối với hắn mà nói có gì mà quan trọng đâu.

Thiếu niên dắt ngựa, chậm rãi tiến về hướng cổng thành.

Mây phía chân trời bị ánh sáng mờ nhuộm thành màu đỏ rực rỡ, hàng liễu rủ ven đường đung đưa theo gió, cành liễu dịu dàng vuốt ve y phục màu xanh nhạt của thiếu nữ.

Phùng Tranh trốn ở sau gốc cây, nhìn cánh cửa quen thuộc có cảm giác hoài niệm.

Lần đó, vết nhơ bỏ trốn vẫn còn, nàng lê mình chạy về Phủ Thượng Thư mới biết mình trở thành cấm kỵ trong phủ.

Nàng không ngạc nhiên.

Tổ mẫu coi trọng quy củ như vậy, đối với loại người làm ra chuyện bại hoại thanh danh của Phủ Thượng Thư, sao có thể không tức giận cho được.

Lần này thì sao?

Phùng Tranh không chắc chắn.

Cũng bởi vì sự không chắc chắn này, nàng mới có mấy phần chờ mong.

Trong trí nhớ của nàng, tuy tổ mẫu có hơi hà khắc nhưng cũng rất tốt bụng, chỉ là lần này nàng trở lại, mọi chuyện đều sẽ khác.

Phùng Tranh hít một hơi thật sâu rồi bước từng bước một tiến về phía trước.

Cửa mở ra, người gác cổng nghe thấy động tĩnh liền nhìn ra bên ngoài, nhất thời sửng sốt.

Một nữ tử chật vật ôm một con mèo bẩn thỉu, đây không phải là-

Phùng Tranh không còn cách đành phải gọi một tiếng “Vương bá.”

Hạ nhân như vừa tỉnh mộng, đột nhiên nhảy dựng lên: “Đại, đại cô nương!”

Phùng Tranh chưa kịp phản ứng thì ông đã chạy vào trong rồi hét lên: “Đại cô nương trở về rồi!”

Trong Trường Ninh Điện, nhị phu nhân Dương thị đang cùng Ngưu lão phu nhân uống trà trò chuyện.

Nghe hạ nhân bẩm báo, tay Ngưu lão phu nhân run lên, làm đổ một nửa tách trà.

Dương thị cũng có vẻ ngạc nhiên.

“Đại cô nương bỏ trốn với người khác, mất tính hai ngày nay, bây giờ tại sao lại đột nhiên trở về?”

Ngưu lão phu nhân bỗng nhiên đứng dậy, lớn tiếng hỏi: “Đại cô nương đang ở đâu? Bên cạnh còn có ai đi cùng không?”

Hạ nhân bẩm báo run rẩy đáp: “Đại cô nương đang đi vào trong, chỉ có một mình…”

Ngưu lão phu nhân cảm thấy khí huyết dâng lên, ổn định thân thể rồi quát: “Hồ ma ma, ngươi lập tức đi đưa đại cô nương tới Trường Ninh Điện cho ta!”

“Vâng.”

Phùng Tranh bước vào trong, mặc kệ những ánh mắt kỳ lạ từ đám hạ nhân đang nhìn nàng, đối diện Hồ ma ma.

Hồ ma ma cười nhẹ: “Đại cô nương, lão phu nhân nghe nói người đã trở về, nên mời người tới đây.”

Vốn Phùng Tranh định đi Trường Ninh Điện, nghe vậy khẽ gật đầu, theo Hồ ma ma đi đến Trường Ninh Điện.

Không khí trong Trường Ninh Điện vô cùng nặng nề, Dương thị thấp giọng khuyên: “Lão phu nhân, thân thể người rất quan trọng, ngàn vạn lần không được nóng giận.”

Ngưu lão phu nhân trầm mặt nghe, vừa thấy bóng dáng Phùng Tranh xuất hiện ở cửa, liền cầm tách trà lên ném xuống: “Nghiệt chướng, ngươi còn có mặt mũi trở về sao!”