Chương 5

Chương 5: Thanh danh

Thấy mình ném trượt, Ngưu lão phu nhân càng tức giận, giật lấy chén trà trong tay nhị phu nhân rồi tiếp tục ném vào người nàng.

Phùng Tranh nghiêng người tránh sang một bên.

Hai tách trà rơi xuống đất, vỡ thành từng mảnh.

Nhìn khuôn mặt quá mức tức giận của Ngưu lão phu nhân, Phùng Tranh chỉ biết thở dài.

Dường như Ngưu lão phu nhân tức giận vì nàng bỏ trốn nhanh như vậy đã trở về.

Nghĩ như vậy, nàng bước nhanh về phía trước hai bước, rồi quỳ xuống: “Tổ mẫu, cháu gái của người đã về rồi đây.” Ngưu lão phu nhân nhìn nàng đang quỳ trên mặt đất, gương mặt không chút biểu cảm.

Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, lão phu nhân hỏi: “Phùng Tranh, ngươi đã cùng người khác bỏ trốn, không biết hổ thẹn mà còn dám quay về sao?”

Ngay từ đầu Phùng Tranh mất tích, mặc dù Phủ Thượng Thư rất lo lắng nhưng không hề nghĩ đến điều đó, nhưng rất nhanh sau đó liền truyền đến tin nhị công tử Phủ Thành Quốc Công cũng mất tích.

Khi hai phủ đang tìm người, có người đi đường nói nhìn thấy một đôi nam nữ cùng nhau ra khỏi thành, theo mô tả thì họ giống hệt đại tiểu thư của Phủ Thượng Thư và nhị công tử Phủ Thành Quốc Công.

Trùng hợp thay hai người lại mất tích cùng ngày, lại còn có người nhìn thấy bọn họ, đây không phải là bỏ trốn sao! Tin đồn lập tức lan truyền nhanh như lửa bùng cháy giữa đồng cỏ.

Ban đầu vốn Ngưu lão phu nhân không tin, nhưng sau đó lại có người nói tại thời điểm lễ hội đèn l*иg, đại cô nương đã ngã trước mặt nhị công tử Thành Quốc Công, lúc đó hai người chắc chắn đã nhìn nhau, nhưng Phùng đại cô nương sớm đã có hôn ước, không còn cách nào nên đành phải lên kế hoạch bỏ trốn.

Phùng Tranh ngẩng đầu, trên mặt tỏ ra vẻ kinh ngạc: “Tổ mẫu nói cái gì? Con cùng nhị công tử Phủ Thành Quốc Công bỏ trốn?”

Ngưu lão phu nhân thấy vẻ mặt bối rối của Phùng Tranh, cười lạnh một tiếng: “Nghiệt chướng, ngươi còn giả vờ hồ đồ, ngươi có biết chuyện ngươi bỏ trốn cùng nhị công tử Thành Quốc Công đã lan truyền ra khắp kinh thành rồi không!”

Nàng quỳ trên mặt đất cả người hoảng hốt, trong mắt không thể tin được: “Tổ mẫu, người đang nói gì vậy, con hoàn toàn không hiểu, con cùng nhị công tử Phủ Thành Quốc Công vốn không quen biết, làm sao có thể cùng hắn ta bỏ trốn?”

Ngưu lão phu nhân đập bàn: “Ngươi có dám nói tại lễ hội đèn l*иg, ngươi chưa từng gặp hắn ta không?”

Nàng ngơ ngác một hồi lâu rồi đáp: “Rõ ràng Lễ hội đèn l*иg con đã đi dạo cùng nhị muội và tam muội, lúc đốt pháo hoa đông người chen chúc, vô ý bị ngã… Cách đó không xa có mấy vị công tử, Lục nhị công tử cũng ở đó, nhưng chuyện con bị té có rất nhiều người nhìn thấy, chẳng qua Lục nhị công tử cũng chỉ là một trong số đó. Người đỡ con đứng lên là tam muội, cũng không thể bởi vì Lục nhị công tử ở đó liền nói con cùng hắn ta có tư tình được, còn nói con bỏ trốn cùng hắn ta?”

Ngưu lão phu nhân cười lạnh: “Nghiệt chướng, ngươi không cần phải giảo biện, trong nhà phái người tìm ngươi khắp nơi, có người còn tận mắt nhìn thấy ngươi cùng Lục nhị công tử rời khỏi kinh thành!”

Nhị phu nhân Lưu thị vừa rồi bị Ngưu lão phu nhân cướp chén trà, mím môi, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường.

May mà đại cô nương vẫn còn dám nhắc đến Mai nhi, sớm biết nha đầu này có thể làm ra chuyện không chút liêm sỉ gì như vậy, lẽ ra không nên để Mai nhi đến gần.

Phùng Mai là nhị cô nương Phùng gia, là nữ nhi duy nhất của nhị thẩm.

Phùng Tranh im lặng một lúc, rồi bình tĩnh nhìn lão phu nhân: “Tổ mẫu, xin hỏi người nhìn thấy con cùng Lục nhị công tử bỏ trốn là người nào?”

“Người bán hàng ở gần cổng thành.” Ngưu lão phu nhân lạnh lùng nói.

Phùng Tranh khẽ cười: “Nếu nói về những cửa hàng mà con thường đến, nếu chưởng quầy biết đến con cũng không có gì là lạ, ngược lại tại sao một người bán hàng ngoài cổng thành lại có thể biết đến con.”

Thấy Phùng Tranh lúc này còn mạnh miệng như vậy, Ngưu lão phu nhân tức giận đến mức da mặt run rẩy.

Lưu phu nhân vội vàng khuyên nhủ: “Lão phu nhân, người không thể nóng lòng như vậy, hai ngày nay vì chuyện đại cô nương mà không ăn uống được bữa nào đàng hoàng, lại lo lắng tức giận tới mức này, thân thể làm sao chịu được”

Lưu phu nhân nói xong nhìn Phùng Tranh, thở dài: “Đại cô nương, trong nhà vốn không muốn tin, nhưng người bán hàng kia miêu tả chiều cao tướng mạo còn có búi tóc xiêm y giống hệt ngày người biến mất…”

Phùng Tranh vuốt thẳng lại mái tóc rối bù của mình rồi hỏi Lưu phu nhân: “Nhị thẩm cảm thấy ta rất ngu xuẩn sao?”

Lưu phu nhân hoảng hốt, theo bản năng phủ nhận: “Sao có thể, đại cô nương từ nhỏ đã thông minh lanh lợi…”

Cho dù bà có cảm thấy nàng ngu xuẩn, Lưu phu nhân cũng sẽ không lộ ra trước mặt lão phu nhân.

Phùng Tranh thẳng lưng, lớn tiếng nói: “Nếu ta không ngu xuẩn, còn thật sự muốn cùng Lục nhị công tử bỏ trốn, tại sao ta không cải trang rồi mới bỏ trốn? Hay là ta sợ rằng mình sẽ không bị phát hiện với khuôn mặt bị cải trang này?”

Lưu phu nhân khựng lại.

Dáng vẻ của nàng bây giờ cực kỳ xuất sắc, mặc dù cha nàng mất sớm, mẫu thân lại không được lão phu nhân yêu thích, nàng vẫn có thể cảm nhận được lão phu nhân đối với cháu gái này có chút được thiên vị.

Nghe như vậy, cảm thấy lời đại cô nương nói rất có lý.

Lưu phu nhân không cam lòng bị vãn bối tra hỏi, bà vặn khăn tay nói: “Lão phu nhân từng sai người đến chỗ ở của đại cô nương điều tra sơ qua, một ít trang sức, bạc vụn của người đều không còn.”

Ý trong lời nói của bà là Phùng Tranh đã đem tiền bạc và trang sức đem đi bỏ trốn.

Trong lòng Phùng Tranh hoảng hốt. Nàng làm mất một số đồ trang sức và bạc vụn?

Khi còn là mèo, nàng biết một số chuyện lớn, nhưng những chi tiết nhỏ nhặt này nàng lại không biết.

“Sau khi ta mất tích, trên dưới vương phủ đương nhiên rối loạn, có người thừa dịp lợi dụng cũng không phải là chuyện lạ.”

Phùng Tranh đỏ mắt, uất ức nhìn Lưu phu nhân: “Nhị thẩm.”

“Nhất định phải đem nước bẩn hắt lên người ta, đối với Phủ Thượng thư rốt chúng ta có lợi ích gì?”

Sắc mặt Lưu phu nhân thay đổi: “Đại cô nương, lời này của người là có ý gì-”

“Ta chỉ chen vào vài câu mà thôi, rõ ràng người đang chất vấn đại tiểu thư là lão phu nhân.”

Phùng Tranh cụp mắt chờ đợi.

Đột nhiên hỏi thẳng tổ mẫu như vậy cũng không phải là điều gì tốt, nhưng nhờ nhị thẩm trả lời để nhắc nhở tổ mẫu, sau khi tổ mẫu bình tĩnh lại và cân nhắc, có lẽ tổ mẫu sẽ chịu nghe lời giải thích của nàng.

Quả nhiên Ngưu lão phu nhân nghe xong trong lòng khẽ dao động, cau mày hỏi Phùng Tranh: “Vậy ngươi nói ta nghe, tại sao ngươi lại biến mất?”

Cháu gái nhất định phải chết như vậy thanh danh phủ Thượng Thư mới có thể cứu vãn được. Dù lý do mất tích là gì, nó vẫn tốt hơn là bỏ trốn cùng với ai đó.

Đôi mi của Phùng Tranh khẽ run lên, rơi lệ: “Cháu gặp phải kẻ bắt cóc…”

Nghe Phùng Tranh nói xong, Ngưu lão phu nhân lúc ngày mới để ý đến con mèo trong tay của nàng: “Ngươi nói con mèo hoang này đã cứu ngươi, giúp ngươi may mắn thoát khỏi nanh vuốt của kẻ bắt cóc?”

Phùng Tranh dùng sức gật đầu, ôm Lai Phúc rơi lệ.

Ngưu lão phu nhân bình tĩnh nhìn nàng quỳ dưới đất một hồi lâu, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Dù cả hai lý do nói ra đều mất danh tiếng, nhưng gặp phải kẻ mắt cóc vẫn tốt hơn là bỏ trốn cùng người khác.

Đương nhiên, vì thanh danh của phủ Thượng Thư, tuyệt đối không thể giải quyết việc này như vậy.

Ngưu lão phu nhân gọi Hồ ma ma, thì thầm bên tai.

Sắc mặt của Hồ ma ma căng thẳng, bàn tay đột nhiên run rẩy.

Ngưu lão phu nhân gật đầu với Phùng Tranh: “Con theo Hồ ma ma đến phòng riêng, để Hồ ma ma kiểm tra cho con.”

Lưu phu nhân nghe xong, lập tức đi xem phản ứng của Phùng Tranh.

“Chậc chậc, lão phu nhân muốn Hồ ma ma kiểm tra sự trong sạch của đại cô nương, chuyện này thật đáng xấu hổ.”

Ai ngờ Phùng Tranh chỉ khuỵ đầu gối với Ngưu lão phu nhân rồi liền đi theo Hồ ma ma đến gian phòng.

Ngưu lão phu nhân nhìn chằm chằm cửa phòng với vẻ mặt khó đoán, đưa tay lấy chén trà, mới nhớ ra vừa rồi đã đem chén trà đập bể.

Trong phòng, nhìn thấy Hồ ma ma có vẻ mặt kỳ lạ, Phùng Tranh nhẹ giọng hỏi: “Ma ma định kiểm tra như thế nào?”

Hồ ma ma nhìn nàng như đóa hoa thở dài, giọng nói rất nhẹ nhàng: “Đại cô nương thật sự không hiểu sao?”

“Hiểu cái gì?”

Hồ ma ma im lặng một lát, thấp giọng nói: “Đại cô nương không phải cùng người khác bỏ trốn, mà là gặp phải kẻ bắt cóc, may mắn chạy thoát sau lại liều chết chạy về phủ, rồi đem chân tướng sự việc nói cho trưởng bối, tự sát để chứng tỏ sự trong sạch của mình…”

Phùng Tranh mím môi, cuối cùng cũng hiểu ra.

Thì ra tổ mẫu lệnh cho Hồ ma ma kiểm tra chỉ là để ngụy trang, mục đích chính là cho nàng “tự sát” và để lại tiếng tăm cho chính nghĩa.

“Chết tiệt, thanh danh của ta!”