Chương 2

Cùng lắm thì ly hôn thôi.

Mặc Bạch không biết suy nghĩ trong lòng cô, lúc này trên xe bảo mẫu, anh cúi mắt nhìn lòng bàn tay mình rồi lại nhìn tài xế, không phát hiện có dòng chữ kỳ lạ nào.

"..."

Giọng nói kỳ quái ban nãy nói gì mà đọc tâm, lẽ nào những dòng chữ anh thấy đều là tiếng lòng của Thịnh Tri Yến?

Không thể nào, nếu Thịnh Tri Yến nghĩ về anh như vậy, hai người đã không thể nào kết hôn được.

Mặc Bạch cụp đôi mắt đẹp xuống, suy nghĩ về biến cố bất ngờ này, nhưng chỉ đưa ra được một kết luận.

... Đó tuyệt đối không thể là tiếng lòng của cô.

Ở một diễn biến khác, Thịnh Tri Yến kéo lại bộ lễ phục trên người, trước đây cô rất coi trọng cơ hội xuất hiện cùng Mặc Bạch lần này, muốn mình phải lộng lẫy nhất nên đã đặc biệt chọn bộ lễ phục cao cấp này.

Nhưng ăn mặc thế này ra ngoài quá mức gây chú ý, ngay cả nhân viên ban nãy cũng đang sau lưng chế nhạo cô.

Thịnh Tri Yến im lặng, tự mình lấy ra một chiếc iPad, tìm kiếm tài khoản Weibo chính thức của “Định Mệnh Anh Yêu Em”.

Quả nhiên, trong tám bức ảnh cá nhân, chỉ có mình cô mặc lễ phục cao cấp lộng lẫy, các nữ khách mời khác hoặc là trẻ trung hoặc là quyến rũ, chỉ riêng cô là giữ vẻ mặt kiêu ngạo đặc trưng của nữ phụ độc ác.

... Chết tiệt.

Trước đây cô không có não à? Não bị tình tiết truyện ăn mất rồi sao?

Bên dưới phần bình luận cũng toàn là lời mắng chửi Thịnh Tri Yến tâm cơ.

[Cười chết tôi rồi? Cái cô mặc lễ phục cao cấp kia đến để trình diễn thời trang à? Không phải chứ, thật buồn cười.]

[Mặc Thần căn bản không yêu Thịnh Tri Yến, tôi mặc kệ, tôi cứ coi như anh nhà độc thân.]

[Chương trình này đáng xem rồi đây, trước khi kết hôn Thịnh Tri Yến và Tống Nhất Nhất là đối thủ không đội trời chung, giờ lại chung một chương trình, tôi chỉ có thể nói một câu: đỉnh thật!]

Lướt qua vài bình luận, Thịnh Tri Yến chỉ thấy đau đầu.

Lại nhìn bộ lễ phục cao cấp trên người mình, khóe miệng cô giật giật, ánh mắt dừng lại ở chiếc váy đen nhỏ dài đến đầu gối bên cạnh.

Đây là bộ đồ mà quản lý của Mặc Bạch đã chuẩn bị cho cô, nhưng trước đây cô chê nó đơn điệu, tối tăm nên không mặc.

Bây giờ...

Cũng không còn lựa chọn nào khác.

Không lâu sau, Thịnh Tri Yến đến địa điểm ghi hình, bối cảnh của tập đầu tiên là một biệt thự sân vườn, không biết là định giở chiêu trò gì.

Mặc Bạch đã đến nơi, một mình đứng cạnh ba cặp đôi khác, đang cúi đầu nhìn một đóa hoa dưới chân. Khí chất của anh lạnh lùng xa cách, dường như không ai có thể lọt vào mắt anh.

Tiếng động cơ xe vang lên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về chiếc xe bảo mẫu màu đen.

Ống kính cũng dần dần quay lại gần.

[Cuối cùng cũng tới, Thịnh "trà xanh" đúng là tiểu thư nhà giàu mà, bắt mọi người phải chờ một mình cô ta.]

[Thật không hiểu sao Mặc Thần lại cưới một người vợ như vậy.]

[Cười không ngậm được mồm luôn các bác ạ, tôi đã có cảm giác cô ta sẽ xuất hiện trong bộ lễ phục cao cấp rồi! Đến lúc đó có giống mấy nữ minh tinh đi thảm đỏ, chân trái giẫm chân phải rồi ngã không nhỉ?]

[Hahahahaha hình dung ra cảnh đó luôn.]

Khi cửa xe mở ra, một đôi chân dài thon thả trắng nõn đi đôi giày trắng đơn giản từ từ bước ra.

Ngay sau đó, cả người Thịnh Tri Yến xuất hiện.

Cô mặc một chiếc váy đen nhỏ nhắn vừa vặn, mái tóc uốn sóng to bồng bềnh được búi nửa đầu một cách xinh xắn. Vẻ mặt cô điềm tĩnh, cử chỉ toát lên vẻ quý phái không thuộc về người thường, cô khẽ mỉm cười.

"Xin lỗi, trên đường bị kẹt xe."

Giọng cô trong trẻo như chim hoàng oanh, nghe rất êm tai.

Bình luận trên livestream lập tức sững sờ.

[Đây là ai vậy?]

[Thịnh Tri Yến? Không thể nào, trông người thật không giống trong ảnh.]

[Chắc ảnh chụp dìm cô ấy rồi? Vợ của Mặc Bạch xinh đẹp thế này sao?]

[Xin lỗi mọi người, tôi lọt hố rồi! Đây là vẻ đẹp tuyệt thế gì vậy!]

Rất nhanh, người hâm mộ của Mặc Bạch đã tỏ ra bất mãn.

[Không lẽ thật sự có người tam quan đi theo ngũ quan à? Mọi người quên hết cái cách cô ta theo đuổi Mặc Bạch một cách ngang ngược năm đó rồi sao? Chẳng khác gì fan cuồng!]

[Đúng đúng, thật không hiểu sao Mặc Bạch lại cưới cô ta, chắc chắn là do áp lực từ gia đình thôi.]

MC tại hiện trường lập tức điều khiển chương trình: "Chào mừng Thịnh Tri Yến!"

Thịnh Tri Yến mỉm cười với ống kính, sau đó thong thả đi đến bên cạnh Mặc Bạch, lặng lẽ giữ một khoảng cách với anh.

Mặc Bạch nheo mắt, im lặng liếc nhìn cô một cái.

Người vợ này... hôm nay lại biết điều thế.

[Hệ thống đọc tâm ngẫu nhiên khởi động.]

[Xin hãy nhìn vào vợ của ngài và đọc tiếng lòng của cô ấy.]

Lúc này MC đã bắt đầu giới thiệu quy trình trò chơi hôm nay, Mặc Bạch cau mày, bất giác nhìn sang Thịnh Tri Yến.

Và rồi, não anh bị tấn công bởi vô số dòng chữ dày đặc.

[Hì hì, phải tránh xa gã đàn ông chết tiệt này một chút, kẻo người ta lại bảo mình bám riết.]

[Mà nói đi cũng phải nói lại, hôm nay ăn gì nhỉ, tổ chương trình không cho ăn cơm thì gay go?]

[Trời đất, cái gã chó má này nhìn mình chằm chằm làm gì? Muốn gϊếŧ người diệt khẩu à?]

Mặc Bạch ngẩn người, dời ánh mắt khỏi người cô, bắt đầu tính toán thực đơn hôm nay của mình.

... Chưa từng ăn nấm.

... Vậy lẽ nào, mình bị người phụ nữ này hạ độc?