Chương 5

[Không thể nào, không thể nào, chắc chắn là vì ghen tị với cặp Mạch Bối!]

[A a a a Mạch Bối không ngốc như chúng ta tưởng tượng đâu!]

[Thích cặp đôi ngốc nghếch này quá]

Thịnh Tri Yến lại lượn vào trong biệt thự, đúng lúc này Tống Nhất Nhất đang đóng đinh cho một chiếc ghế. Cô vừa bước tới, Tống Nhất Nhất đã giật mình, gần như theo phản xạ mà nắm chặt tay Trì Kiều.

[Đều tại con tiện nhân Thịnh Tri Yến này, làm Tống Nhất Nhất nhà chúng ta sợ đến mức bị PTSD* luôn rồi]

*PTSD là viết tắt của Post-Traumatic Stress Disorder – trong tiếng Việt gọi là rối loạn căng thẳng sau sang chấn.

[Nghe nói trước đây Thịnh Tri Yến và Tống Nhất Nhất từng tranh giành tài nguyên phải không? Nghe nói cuối cùng Thịnh Tri Yến dựa vào vốn của gia đình để có được tài nguyên, còn cho người bôi đen Tống Nhất Nhất nữa.]

[Ghê tởm thật! Đồ dựa hơi cút đi.]

Cùng lúc đó, khóe miệng Thịnh Tri Yến giật giật, thầm nghĩ không đến mức đó chứ, sau đó cô thản nhiên đi lên lầu.

Nói về chuyện tranh giành tài nguyên, thực ra sự việc rất đơn giản.

Tài nguyên đó vốn là của Thịnh Tri Yến, Tống Nhất Nhất muốn tranh, không còn cách nào khác nên cô đành nhờ người nhà giải quyết.

Sau đó, Tống Nhất Nhất lại tự biên tự diễn, thuê thủy quân bôi đen bản thân, dẫn dắt người hâm mộ tin rằng đó là do Thịnh Tri Yến làm, đổ hết nước bẩn lên người cô.

Lên lầu, Thịnh Tri Yến sửa bóng đèn, quét dọn ban công, việc gì làm được cô đều làm hết.

Chỉ là ở góc tường có mấy chồng đồ lặt vặt, theo quy tắc trò chơi thì phải chuyển vào phòng chứa đồ.

Thịnh Tri Yến đang suy nghĩ xem phải chuyển thế nào thì một bóng váy hoa lọt vào mắt.

Tống Nhất Nhất dường như không thấy Thịnh Tri Yến, gọi Trì Kiều đến chuyển đồ.

Thịnh Tri Yến cũng lười tranh việc với họ, liền đi sang phòng khác.

Cô vừa vào phòng khác chưa được bao lâu thì bên ngoài vang lên một tiếng "bụp", bụi bay mù mịt. Giữa làn bụi, Tống Nhất Nhất ngẩng khuôn mặt lấm lem lên.

"Sao nhiều bụi thế này."

Trì Kiều ho khan hai tiếng, che chắn cho Tống Nhất Nhất sau lưng: "Không sao, chúng ta không chuyển nữa."

Không chuyển nữa?

Thịnh Tri Yến lại bước ra khỏi phòng, tiện tay xách một cái thùng lên, quay đầu nhìn hai người đang nép vào nhau: "Vậy được, nhiệm vụ này của tôi."

[Ờ... sao cảm thấy có chút ngầu?]

[Thịnh Tri Yến chắc chắn muốn kiếm thiện cảm của người qua đường, đúng là tâm cơ!]

[Không phải chứ, đồ đã chuyển ra khỏi phòng rồi Thịnh Tri Yến mới đến hớt tay trên à?]

[Cũng không tính là hớt tay trên đâu, từ lầu hai đến phòng chứa đồ cũng xa lắm đấy.]

[Cười chết, Thịnh "trà xanh" cũng có người bênh à?]

Những người bênh vực lập tức im bặt, chỉ còn lại người hâm mộ của Tống Nhất Nhất và Trì Kiều kêu gào xót xa.

Thùng đồ không hề nhẹ, Thịnh Tri Yến xách một lúc rồi chuyển sang vác trên vai. Bờ vai gầy yếu dính chút bụi, khiến cô trông có vẻ mỏng manh và yếu đuối.

Khi cô không ở cùng người khác, số người trong phòng livestream ít đi rất nhiều, cũng bớt đi những kẻ gây rối.

[Một cô gái mà mạnh mẽ đến mức này, thật sự có chút đau lòng.]

[Sao tôi cứ có cảm giác là đang diễn vậy?]

[Haizz, cứ quan sát thêm xem sao.]

[Thịnh Tri Yến cũng không đáng ghét lắm nhỉ, sao những người kia lại mắng cô ấy thậm tệ thế?]

Thịnh Tri Yến chuyển đồ vào phòng chứa, phủi bụi trên vai, lúc quay về thì Mặc Bạch mới thong thả từ mái nhà xuống.

Thịnh Tri Yến nghĩ về những việc mình đã làm, lại so sánh với Mặc Bạch sửa mái nhà lâu như vậy, trong lòng càng thêm ghét bỏ.

... Gã đàn ông chỉ biết làm chậm trễ.

Cô lướt qua anh như thể không quen biết người chồng này.

Cô mang theo một làn hương thoảng qua, Mặc Bạch ngẩn người, nhìn về hướng cô rời đi.

Hôm nay Thịnh Tri Yến lại biết điều như vậy sao?

Trong lòng có chút ngạc nhiên, cũng có chút may mắn.

Mặc Bạch trước nay là người coi trọng sự nghiệp, không mấy hứng thú với chuyện yêu đương. Đặc biệt là đối mặt với Thịnh Tri Yến trước đây lúc nào trong đầu cũng chỉ có tình yêu, anh từ đau đầu ban đầu đến chán ghét sau này, cũng là một quá trình dần dần hình thành.

Thịnh Tri Yến cũng biết rõ điều này, bởi vì sau khi thức tỉnh cô cũng cảm thấy sự nghiệp đối với mình mới là quan trọng nhất, đàn ông không quan trọng bằng tiền, phải không?

Cô lại lên lầu 2, chuyển hết số đồ lặt vặt còn lại vào phòng chứa, mệt đến thở không ra hơi.

Chương trình được xây dựng dựa trên số người xem trực tiếp theo thời gian thực, lúc ít người thì các khách mời được tự do hoạt động, đến khi số người xem đạt đỉnh mới tiến hành các phần tiếp theo.

Thịnh Tri Yến liếc nhìn thời gian, ước chừng trò chơi sửa nhà này sẽ còn tiếp tục một lúc nữa.

Trong suốt thời gian này, Mặc Bạch và cô không có bất kỳ tương tác nào, Thịnh Tri Yến đã quen với điều đó.