Đang giữa mùa đông, tiết trời cuối năm lạnh thấu xương.
Tuyết rơi lả tả như lông ngỗng, phủ lên cả hoàng thành một lớp nhung trắng dày đặc.
Trong cung đang mở yến tiệc, tiếng cụng chén vang lên không dứt, vô cùng náo nhiệt. Thế nhưng cái không khí rộn ràng ấy chẳng hề liên quan đến bóng người đang lén lút giữa màn tuyết trắng kia.
Thiếu nữ khoác trên mình chiếc áo choàng bằng lông chồn đỏ rực, vẻ mặt lo lắng nhìn xung quanh tìm kiếm. Cứ đà này, e là nhiệm vụ đầu tiên của nàng sẽ kết thúc trong thất bại mất thôi.
Nàng đã rời khỏi yến tiệc được nửa canh giờ rồi, vậy mà ngoài màn tuyết trắng xóa và những cung nhân vội vã đi lại ra, nàng chẳng gặp được bất kỳ ai đang bị thương cả.
Còn về việc tại sao nàng lại rơi vào cảnh ngộ này, phải kể từ chuyện của một canh giờ trước.
Nàng đột tử, nhưng chưa chết hẳn.
Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong tâm trí nàng trước khi nhắm mắt là ba chữ: Ôn Vãn Sanh.
Đó là tên của một nữ phụ độc ác trong cuốn tiểu thuyết "ngược luyến tàn tâm" mô-típ cũ và thật trùng hợp khi tên nàng lại giống hệt nhân vật ấy.
Nữ phụ đó là một tiểu thư kiêu căng, vì quá si mê nam chính Tạ Hành Chi mà dần trở nên biếи ŧɦái, thậm chí còn dám hạ thuốc với hắn, khiến tình cảm của nam nữ chính gặp sóng gió không ít lần.
Kết cục, nàng ta bị một nam phụ bệnh kiều - kẻ si mê nữ chính điên cuồng để mắt tới và tra tấn đến chết.
Còn cụ thể chết ra sao thì nàng không rõ, bởi khi đọc truyện nàng toàn đọc lướt, chưa kịp xem đến hồi kết.
Ai mà ngờ được khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã xuyên vào sách, lại còn bị một hệ thống tự xưng là 008 "bắt cóc".
Chỉ cần nàng có thể khiến đối tượng công lược yêu mình say đắm, nàng sẽ được sống lại ở thế giới thực. Bằng không, linh hồn sẽ tan biến thành tro bụi.
Nàng hỏi thế nào mới gọi là "yêu say đắm", hệ thống im lặng. Nàng định mặc cả điều kiện, 008 liền trực tiếp cho nàng nếm trải lại cảm giác cận kề cái chết, dập tắt mọi ý định phản kháng trong đầu nàng.
Nghĩ đến đây, Ôn Vãn Sanh khẽ xuýt xoa đôi bàn tay đã đỏ ửng vì gió lạnh.
[Thời gian đếm ngược: 00:14:38]
Xung quanh không có người, nàng chống nạnh, bực bội lên tiếng: "Ngươi cũng phải tìm đi chứ, chẳng phải ngươi đã bảo là sẽ hỗ trợ ta sao?"
Giọng nói của thiếu nữ mang theo chút lạnh lùng, khác hẳn với vẻ ngoài nồng thắm diễm lệ của nàng.