Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Sau Khi Công Lược Nam Phụ Phản Diện Thất Bại

Chương 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
Sau khi rùng mình một cái vì lạnh, nàng liền cố gắng đỡ nam nhân dậy, thành thạo quấn hắn lại như một chiếc bánh chưng, còn trùm cho hắn thêm cái mũ, chỉ chừa lại chiếc mũi cao để hắn hít thở.

Như vậy sẽ không có ai nhận ra thân phận của hắn nữa.

Chỉ là khổ cho nàng rồi. Nguyên chủ vì muốn xinh đẹp nên chẳng bao giờ mặc y phục dày cộm. Hôm nay vào cung gặp người thương nên ăn mặc càng thêm lộng lẫy, bất chấp thời tiết.

Không ngờ tới, người thương giờ đây lại đang sống chết chưa rõ thế này.

[Tút, hệ thống bảo trì hoàn tất.]

Lông mày Ôn Vãn Sanh giật giật: "Không có đền bù gì sao?"

[...]

[Để đền bù, ký chủ có thể trải nghiệm trước chức năng xem lại độ thiện cảm, tuy nhiên...]

"Tuy nhiên cái gì?"

[Nếu nhiệm vụ thất bại, mức độ trừng phạt sẽ tăng lên gấp mười lần.]

Ôn Vãn Sanh: "..."

Đây mà gọi là đền bù sao?

Nàng nhìn chằm chằm nam nhân đang hôn mê: "Vậy bây giờ độ thiện cảm là bao nhiêu?"

Liệu có tồn tại thiện cảm không? Hay chỉ toàn là sự chán ghét thôi.

[Tạm thời chưa thể kiểm tra.]

Thôi bỏ đi.

Đang lúc nàng tính toán xem nên băng bó cho hắn thế nào thì tiếng bước chân từ xa vọng lại. Ngay sau đó là một giọng nói trầm thấp ra lệnh:

"Sống phải thấy người, chết phải thấy xác."

Đối phương đã cố ý hạ thấp giọng, nhưng những lời thoại đậm chất phim ảnh này vẫn bị nàng nghe thấy rõ mồn một. Xem ra là nhắm vào nam chính rồi.

Nàng nhanh chóng đứng dậy, ánh mắt dừng lại trên tấm biển cũ nát cách đó không xa.

Lãnh cung.

Lúc nãy không để ý, đi lâu như vậy, không ngờ nàng đã đến một nơi hẻo lánh thế này.

Chẳng trách dọc đường cung nhân ngày một thưa thớt, đến đây thì chẳng còn một bóng người.

Không còn nơi nào khác để trốn, Ôn Vãn Sanh đành nghiến răng, dùng hết sức kéo người từ dưới đất lên, vắt cánh tay hắn lên vai mình.

Người này nhìn thì thanh mảnh nhưng cơ thể lại chẳng nhẹ chút nào.

Tiếng bước chân dồn dập tiến gần, nàng vừa đỡ vừa kéo tên nam nhân đang bất tỉnh kia, lảo đảo bước đi trên lớp tuyết ngập đến mắt cá chân.

Ngay trước khi đám người kia rẽ qua góc tường, nàng đã nhanh tay đẩy cửa lãnh cung ra.

Bên trong bụi bặm, cũ kỹ và ẩm ướt. Nàng khó chịu nhăn mũi lại nhưng không còn thời gian để kén chọn, nàng vội vàng đặt hắn vào góc tường rồi cẩn thận khép cửa lại.

[Thời gian đếm ngược: 00:08:02]

Nàng hít một hơi thật sâu, xé một miếng vải từ vạt váy, bắt đầu băng bó vết thương ở tay và bụng cho nam nhân. Động tác vô cùng lưu loát.
« Chương TrướcChương Tiếp »