Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Sau Khi Phu Nhân Ly Dị, Đại Lão Quân Phiệt Một Đêm Bạc Đầu

Chương 3

« Chương TrướcChương Tiếp »
Kẻ chặn đường khıêυ khí©h hôm nay chính là một trong hai người vợ lẽ của Thịnh Trường Dụ.

“Chuyện này tuyệt đối không được để người nhà tôi biết.” Ninh Trinh dặn dò phó quan.

Phó quan gật đầu đồng ý.

Nhưng tin tức cuối cùng vẫn không giấu được.

Mẹ cô biết chuyện rất nhanh.

“Con không nên đồng ý. Phủ Đốc quân đó, nước sâu sóng lớn, không phải nơi tốt lành.” Mẹ cô nghẹn ngào.

Ninh Trinh nắm chặt tay bà: “Lão phu nhân muốn con về trấn giữ gia môn, quản lý phủ Đốc quân cho tốt. Từ nay về sau, phủ Đốc quân sẽ là chỗ dựa của Ninh gia chúng ta.

Mẹ, con lấy thân phận là phu nhân chính thất của Đốc quân, không phải để tranh giành với mấy người vợ lẽ kia. Mẹ cứ yên tâm, con sẽ làm thật tốt, khiến cả lão phu nhân và Đốc quân đều hài lòng.”

Mẹ cô vẫn rơi nước mắt.

Bà nội gọi Ninh Trinh tới: “Có vài lời, mẹ con không tiện nói, chỉ đành để bà nội nói với con. Đốc quân Thịnh Trường Dụ… cậu ta có hiềm khích với cha con.”

Bà nội nói nửa chừng rồi dừng lại.

Ninh Trinh nói: “Con biết, chuyện năm xưa Tô Tình Nhi chết, không thể tách khỏi nhà mình. Tô Tình Nhi là thanh mai trúc mã của Thịnh Trường Dụ.”

Bà nội thở dài: “Cuộc hôn nhân này, đúng là hang rồng hố hổ. Nếu chưa cưới, nếu con muốn hủy hôn thì bà nội có thể ra mặt giúp con.”

“Thịnh Trường Dụ rõ ràng đang công tư lẫn lộn, muốn để cha và các anh con chết nơi tiền tuyến. Cậu ta hành xử cảm tính như vậy, lão phu nhân sợ lòng quân dao động, nội bộ quân đội bất ổn.

Lão phu nhân chọn cưới con cho cậu ta, bề ngoài là để trấn áp hai người vợ lẽ trong phủ, thực chất là muốn cứu mạng cha con, đồng thời giúp Thịnh Trường Dụ hóa giải mâu thuẫn trong quân đội.”

Ninh Trinh chậm rãi nói: “Bà nội, đây là chuyện lớn, từ đầu đến cuối con đều hiểu rõ nên mới dám gật đầu đồng ý với lão phu nhân. Bà yên tâm, con gái Ninh gia không phải loại vô dụng. Chức vị phu nhân Đốc quân này, con làm được.”

Hôn sự của Ninh Trinh được định vào nửa tháng sau. Cô đến giờ vẫn chưa từng gặp mặt vị hôn phu Thịnh Trường Dụ.

Thịnh Trường Dụ nối nghiệp cha. Hai năm trước, sau khi cha anh qua đời, anh tiếp quản quân đội. Chính phủ miền Bắc để ổn định cục diện đã phong anh làm tổng đốc bốn tỉnh Hoa Đông.

Năm nay anh hai mươi lăm tuổi, hơn Ninh Trinh bốn tuổi.

Hồi nhỏ, cô hay nghe mấy anh trai trong nhà nhắc đến Thịnh Trường Dụ, gọi anh là thiếu soái.

Thiếu soái là con trai cả của đại soái, tính tình ngang bướng, thường xuyên chọc giận ông đến mức tức nghẹn, cách vài ba ngày lại bị ăn đòn.

Về sau, Ninh Trinh ra nước ngoài du học.

Đến khi cô quay về Tô Thành, Thịnh Trường Dụ đã ngồi ở vị trí cao rồi.

Anh rất bận, mà Ninh Trinh lại lười ra khỏi cửa, nên mãi vẫn chưa gặp mặt.

Chuyện tình yêu ồn ào giữa anh và Tô Tình Nhi thì cô từng nghe nói, hai người vợ lẽ lợi hại trong phòng anh cũng có nghe qua.

Ninh Trinh chưa từng nghĩ rằng, sẽ có ngày mình dính dáng đến người như anh.

Đúng là số phận trêu ngươi.

“Hai trang trại đó, con phải tự đi xem, gặp mặt quản sự một chút.” Mẹ cô liên tục thúc giục.

Hôn sự của cô được quyết định khá gấp, nhưng Ninh gia chuẩn bị lại không hề sơ sài.

Ninh Trinh là con gái duy nhất trong ba nhánh chính của Ninh gia, được cưng chiều hơn cả trong đám anh em ruột và anh em họ. Hồi môn của cô, bà nội đã bắt đầu chuẩn bị từ mười năm trước.
« Chương TrướcChương Tiếp »