Cô được chia sáu trang trại, sáu cửa hàng, đều đang làm ăn tốt.
Trước khi cưới, đáng lẽ cô phải đi xem qua những sản nghiệp này, nhưng khổ nỗi cô quá lười.
Cô lười, bà nội và mẹ lại chiều, chỉ chọn hai nơi quan trọng bắt cô đi nhìn qua một chút.
“Được ạ.” Ninh Trinh gật đầu: “Con tự lái xe đi.”
Bà nội sầm mặt lại: “Sắp làm phu nhân Đốc quân rồi, tự mình lái xe ra đường ra thể thống gì chứ?”
Hồi còn du học ở Luân Đôn, Ninh Trinh học được cách lái xe, cuối tuần thường chở bạn bè đi chơi.
Về nước rồi, nhà cũng có ô tô, nhưng lại cấm cô lái.
Trong mắt người nhà, lái xe chắc cũng như đánh xe ngựa, không sang trọng, không phải việc mà tiểu thư khuê các nên làm.
“Mẹ cứ để con bé làm theo ý mình lần này đi. Lấy chồng rồi, có muốn cũng chẳng được nữa.” Mẹ cô lên tiếng.
Bà nội xót cháu, không cản nữa.
Ninh Trinh vừa được cho phép lái xe là lập tức ra khỏi nhà.
Cô không mang theo ai, ghế phụ để hai khẩu súng dài, trong túi còn có một khẩu súng ngắn.
Đường quan đạo bằng phẳng, cô rời khỏi thành chưa tới nửa tiếng thì phía trước có người giơ tay chặn xe.
Là một người mặc quân phục.
Cha cô là sư trưởng Ninh, chỉ huy trưởng ở Tô Thành, nên đám lính đóng quân ở đây đều biết cô, Ninh Trinh chẳng sợ gì.
Cô tấp xe vào lề.
Người lính mặc quân phục là một viên phó quan, chạy vội tới bên ghế lái.
Thấy cô, anh ta hơi sửng sốt: “Cái này… cô, cô lái xe ạ?”
Ninh Trinh đáp: “Đúng. Anh chặn xe có việc gì không?”
Phó quan hồi thần: “Xin lỗi tiểu thư, xe chúng tôi hết nhiên liệu, xe cô có chở thêm dầu diesel không ạ?”
Ninh Trinh vừa đổ đầy bình lúc xuất phát, nên lắc đầu: “Tôi không mang theo thừa.”
Phó quan: “Vậy làm phiền rồi.”
Trông anh ta khá lúng túng.
Ninh Trinh hỏi: “Xác định là hết dầu thật, hay chỉ đoán vậy?”
Phó quan ngạc nhiên, gãi đầu: “Không nổ máy được, chắc là hết dầu.”
Ninh Trinh vừa về đã phát hiện xe ở Tô Thành đa phần dùng diesel, rất dễ làm nghẽn động cơ.
“Có phiền nếu tôi xem thử không?” Cô hỏi.
Cô quen lái xe một mình, cũng tự học được chút kỹ năng sửa xe đơn giản.
Phó quan do dự: “Cô biết sửa à?”
“Cô đợi chút, để tôi xin phép đã.”
Anh ta chạy về phía chiếc ô tô của mình.
Nói vài câu đơn giản, rồi anh ta quay lại: “Tiểu thư, nếu cô biết thật thì phiền cô giúp chúng tôi xem qua. Nếu đúng là hết dầu thì còn phải làm phiền cô thêm.”
Ninh Trinh gật đầu.
Cô xuống xe, đi về phía bên kia.
Nhìn qua kính chắn gió trước, thấy một người đàn ông đang ngồi ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong khoang xe ánh sáng lờ mờ, rèm xe đã được kéo xuống, chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ dáng người.
Ninh Trinh đang nói chuyện với viên phó quan, rồi mở nắp capo xe.
Cô dùng khăn bọc lấy tay, tùy ý thao tác mấy lần.
“Vẫn còn dầu, chắc là bị nghẽn rồi.” Ninh Trinh nói.
Phó quan mừng rỡ: “Cô biết sửa à?”
“Tôi thử xem sao.” Ninh Trinh đáp: “Trên xe anh có găng tay không?”
Phó quan đáp có, nhanh chóng đưa cho cô một đôi găng trắng.
Chỉ là nghẽn đường dẫn dầu đơn giản, Ninh Trinh vốn thường xử lý loại trục trặc này, chẳng mấy chốc đã sửa xong.
“Anh thử nổ máy đi, chắc là được rồi.” Cô đứng thẳng dậy.
Không biết từ lúc nào, bên cạnh xe đã có một người đứng đó.
Ánh nắng cuối tháng ba rực rỡ, hai bên đường quan đạo là những cành liễu uyển chuyển mềm mại, nắng xuyên qua cành rơi xuống mặt đất thành từng tia lấp lánh.