Chương 5

Người đàn ông mặc quân phục kiểu Đức, đầy khí chất và anh tuấn, dây tua trước ngực khẽ đung đưa, huân chương mới tinh lấp lánh, sáng rực không tì vết.

Anh đứng thẳng tắp, hai chân hơi tách ra, như lưỡi dao sắc bén.

Ninh Trinh ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải ánh mắt của anh.

Làn da ngăm, trán rộng, mũi cao, môi mỏng, đôi mắt sâu thẳm đen láy, khó lường.

Nhưng biểu cảm lại không hề nghiêm khắc.

Anh nhìn Ninh Trinh, Ninh Trinh cũng nhìn anh.

Ánh mắt giao nhau, thấy Ninh Trinh chẳng hề né tránh, anh chủ động lên tiếng.

“Cô biết sửa xe à?”

“Trục trặc nhỏ thì biết, vấn đề lớn thì chịu.” Ninh Trinh đáp.

“Hiếm có.” Anh nói nhàn nhạt, giọng trầm thấp và ấm áp.

Phó quan đi thử xe, quả nhiên nổ máy được, mừng rỡ chạy lại.

“Cảm ơn cô. Cô tên gì để tôi tiện xưng hô?”

Ninh Trinh khẽ cười: “Không cần khách sáo. Tôi còn có việc, xin phép đi trước.”

Cô cũng gật đầu chào người đàn ông kia.

Anh cũng gật đầu đáp lại.

Ninh Trinh lên xe, đầu ngón tay dính chút dầu máy, cô tìm một chiếc khăn lau sạch.

Trong lúc lau, Ninh Trinh hơi thất thần, một mình ngồi đó khá lâu, rồi mới nổ máy rời đi.

Chỉ một chút trễ nải như thế, đến trang viên cô đã muộn mất một tiếng đồng hồ. Người quản lý đứng chờ đến sốt ruột, sợ cô gặp chuyện gì dọc đường.

“Thưa Đốc quân, bây giờ tiểu thư trẻ tuổi mà lợi hại thế này à? Không chỉ biết lái xe, còn biết sửa xe nữa.” Trên đường, phó quan Trình Dương không nhịn được lảm nhảm.

Thịnh Trường Dụ ngả lưng vào ghế sau, hai chân bắt chéo, cơ bắp rắn chắc căng đầy kéo chặt ống quần quân phục, đường nét rõ ràng như mũi tên.

“Cô ấy du học về.” Thịnh Trường Dụ đáp.

Phó quan Trình Dương hơi ngạc nhiên: “Ngài quen cô ấy sao?”

“Nhìn cách ăn mặc của cô ấy là biết.” Thịnh Trường Dụ tỏ vẻ chán nản vì phó quan ngu ngốc.

Cô gái mặc quần dài màu cà phê, sơ mi trắng, khoác ngoài áo gile cà phê đậm, toàn là đồ phương Tây.

Cũng khá giống đồ cưỡi ngựa.

Áo quần ôm sát, vòng eo nhỏ nhắn như có thể bẻ gãy, tôn rõ vóc dáng, những cô gái truyền thống không dám ăn mặc thế này; ống quần lại được bó gọn, dù là lái xe hay cưỡi ngựa đều cực kỳ gọn gàng.

“Cô ấy cũng đẹp, giọng nói lại dễ nghe.” Phó quan Trình Dương nói tiếp.

Dáng người đẹp, giọng nói dịu dàng mềm mại như tiếng oanh líu lo trên cành anh đào khi xuân mới chớm.

Thịnh Trường Dụ: “Tán gái ít thôi, lo mà lái xe cho đàng hoàng.”

Phó quan lập tức câm nín.

Vị Đốc quân nhà anh ta ghét nhất mấy cô gái du học về. Nói họ toàn học mất thứ phương Tây, mang tư tưởng lệch lạc, sùng bái phương Tây, phủ nhận sạch trơn tinh hoa của tổ tiên.

Mà điều Thịnh Trường Dụ hận nhất là cô vợ cả mà lão phu nhân lại chọn cho anh, cũng là tiểu thư du học trở về.

Xe ô tô vào thành, đến ngã rẽ, phó quan lại hỏi: “Đốc quân, về nhà tổ hay về phủ Đốc quân ạ?”

Phủ Đốc quân của Thịnh Trường Dụ là dinh thự quan chức, không có người nhà ở cùng.

Người vợ lẽ mà anh yêu, Phồn Phồn, ở tại biệt viện khác.

Sau khi tiếp quản vị trí của cha, mẹ anh đã dọn về nhà tổ.

Nhà tổ đã được trùng tu lại, là kiểu viên lâm Tô Châu, diện tích rất lớn, trong khuôn viên có đến hơn chục viện nhỏ, hoặc tinh xảo cổ kính, hoặc mới mẻ hiện đại.

Mẹ anh còn đưa cả ba gia đình của ba người chú vào ở chung, chủ lẫn người hầu cộng lại có đến ba, bốn trăm người.