Nơi gửi gắm bộ não (xin đừng quá nghiêm túc).
Tác giả quả thực có nhiều chỗ viết chưa tốt, nếu thực sự không thích có thể rời đi, mong các bạn đọc nương tay.
-------
Bạch Tâm Nhiễm giật mình tỉnh lại vì đau. Toàn thân cô như bị lửa thiêu đốt, ngay cả hơi thở cũng như muốn làm bỏng da mình, bụng dưới lại càng đau rát.
Cô cố gắng đứng dậy mặc kệ cơn đau khắp cơ thể, đánh giá xung quanh, cái nhìn này suýt nữa làm cô sợ chết khϊếp.
(☉?☉)!
Trước mặt cô là một vùng cây bụi rộng lớn, những bụi cây bình thường vốn thấp lùn vậy mà lại cao hơn hai mét, xanh um tùm trông có chút rợn người.
Bên tay trái là một con mèo trông như hổ, đúng vậy, là mèo. Còn tại sao lại nói là mèo, thì đó là vì con Đại Bính, mèo cưng nhà cô, ngày nào cũng quấn lấy cô. Với tư cách là một con sen đủ tiêu chuẩn, cô vô cùng quen thuộc với loài mèo. Đương nhiên quan trọng nhất là trên đầu nó không có chữ “Vương”!
Trên cổ nó cắm một con dao găm, nhìn theo hướng con dao là một người đàn ông máu me đầm đìa đứng đó, không biết sống chết ra sao.
Thực ra Bạch Tâm Nhiễm vẫn còn đang mơ màng. Cô nhớ mình đã bị người ta gϊếŧ chết, sao lại xuất hiện ở đây được?
Đầu cô rất đau, một đoạn ký ức không thuộc về mình nhanh chóng hiện lên trong đầu.
Thế giới hiện tại là Tân Kỷ Nguyên Hoang Tàn, hơn một trăm năm sau ngày tận thế.
Nguyên chủ cũng tên là Bạch Tâm Nhiễm, trong nhà có một người bố bị sụp đổ gen, mẹ đã qua đời khi cô ấy mới sinh. Nguyên chủ sống khá tốt trong mười năm đầu đời, cho đến khi bố cô ấy bị thương trong lúc làm nhiệm vụ, lúc đó cô ấy mới từ Khu An Toàn chuyển ra ngoài, gia nhập Đội Nhặt Rác.
Vận may của nguyên chủ cũng không tệ, mỗi ngày cô ấy đều có thể thu hoạch được chút lá cây gì đó, hai bố con mới không bị chết đói.
Hôm nay vốn định đi để nhặt rác ở khu vực quen thuộc, nhưng cô ấy nghe nói có người tìm được một cây hạt dẻ ít ô nhiễm, đây chính là lương thực quý giá, thế là liền đi theo đoàn người đi nhặt rác.
Khu vực này chưa được khai phá, hệ số nguy hiểm rất cao, nhưng hạt dẻ là một loại thực phẩm có hàm lượng tinh bột cao, người nhặt rác nào mà không bị cám dỗ chứ.
Nhưng lần này nguyên chủ không may mắn như vậy, không những không tìm được hạt dẻ, bọn họ còn gặp phải động vật biến dị. Lần này, họ gặp phải một con mèo biến dị to bằng con hổ, tốc độ của nó cực nhanh, cho dù nguyên chủ dùng tốc độ nhanh nhất vẫn không thoát khỏi sự truy đuổi của con thú biến dị. Trong lúc không chống lại nổi, họ đã bị một vuốt tát chết.
Nhanh chóng sắp xếp lại ký ức trong đầu, cô nhận ra mình đã xuyên không, xuyên vùng đất hoang tàn hậu tận thế năm 128 của Tân Kỷ Nguyên.